Hẹn ước với gió



Hẹn ước với gió

Gió âm thầm. Gió vô tình, lặng giấu sâu vào đôi mắt bí mật của nỗi buồn. Khẽ lau vội dòng nước mắt nóng hổi đang rơi vội trên mắt Mây, Gió mỉm cười nói khẽ: Mây ngủ đi, rồi một mai khi nắng lên Gió sẽ về...

Nó lơ mơ, giật mình tỉnh dậy, ngó quanh trong vô thức rồi chợt nhận ra rằng chỉ là một giấc mơ dài. Nó mơ thấy mình trở lại cái tuổi 13, hồn nhiên mà cũng hay mơ mộng. Một cô bé hay dỗi, hay khóc, hay buồn vu vơ, cứ suốt ngày ngẩn ngơ mong mình sau này sẽ trở thành công chúa tuyết. Nó mơ hồ thấy Phong đang đứng sau lưng cười thật to đẩy chiếc xích đu nhỏ cùng nó bay lên khoảng không gian vô tận rồi sau đó nó ngủ như một đứa bé con rất cần sự chăm sóc của bố mẹ. 



Đã bao lâu rồi nó không mơ, không bận tâm, không được vỗ về kể từ ngày Phong bất chợt ra đi để lại mình nó với lời xin lỗi đắng ngắt và quả cầu tuyết bằng thủy tinh vẫn nằm yên ngay góc bàn học. Như đợi chờ. Như thương nhớ. Như muốn tìm lại giấc mơ và lời hứa ngày nào mang tên kỉ niệm...

Tuổi thơ hồn nhiên giữa chúng ta, cùng vui đùa theo những cánh diều. Những cánh diều mang ước mơ nhỏ bé. Ta nắm tay nhau nhìn theo...

Khu phố nhỏ nằm trên con đường nhỏ hẹp, uốn lượn sau những tán cây trứng cá bỗng một ngày nhộn nhịp hẳn bởi những âm thanh rock đến chói tai, pha trộn một cách hài hòa giữa truyền thống và hiện đại. Nó nghểnh cổ, cố hết sức nghe ngóng thanh âm kì lạ, quyết bắt tội bằng được thủ phạm làm phá vỡ giấc ngủ ngày của nó. Bất chợt tiếng nhạc ngưng bặt trả lại bầu không khí vốn yên tĩnh và thanh bình dưới cái nắng chiều nhè nhẹ, rồi lại vang lên đột ngột phá tan sự tuần hoàn quen thuộc đó. Mấy bác hàng xóm hầm hầm đừng trước cửa nhà chỉ chực chờ tiếng nhạc vang lên là sẽ tóm ngay tên nhóc nào dám bày trò. Còn ba nó nổi giận la lối vì mãi không nghe được một chương trình thời sự nào đó trên radio. Đang ngơ ngác không biết làm gì thì cái âm thanh rock chói tai lại vang lên, nó bắt gặp ngay ánh mắt khoái trá của một tên con trai xa lạ qua ô cửa sổ tầng hai. Sau một hồi hả hê vì trò đùa tai quái, bỗng phát hiện ra có người đang nhìn mình chằm chằm, hắn giật nảy, thoáng chút bối rối:

- Đằng ấy xin đừng nói với ba tớ. Cậu muốn gì tớ cũng… cũng đền cho cậu!

Nhìn gương mặt đang lấm tấm mồ hôi vì sợ sệt, nó lè lưỡi rồi ôm bụng cười hỉ hả. Lần đầu tiên nó thấy con trai đỏ mặt rồi ngượng ngùng. Kể từ đó nó có thêm môt người bạn mới, vui vẻ, dễ gần, chững chạc và một bờ vai cũng như bến đỗ bình yên trong suốt quãng tuổi thơ dài mang màu hạnh phúc.

- Hy ơi! Nhanh lên trễ học rồi kìa!

- Ừ ừ chờ tí tớ ra liền.



Nhanh nhẹn như một con sóc, nó phóng lên yên sau mặc cho cậu bạn vẫn cằn nhằn vì tính lề mề của nó. Như thường lệ, nó sẽ huyên thuyên đủ chuyện trên trời dưới đất, từ việc chậu xương rồng nhỏ sắp ra hoa, con mèo mướp bỗng nhiên phát bệnh đến chuyện bài kiểm tra bị điểm kém…. Phong yên lặng nghe hết. Thảng hoặc lại giở giọng cười giễu cợt, chọc tức làm nó nghẹn đến cổ, đánh vào lưng thình thịch không thương tiếc. Con đường nhỏ xưa vắng hoe nay ồn ào bởi những tiếng cười nói chọc phá, tiếng chiếc xe đạp cà tàng kêu cọc cạch, cùng tiếng lá cây thổi xào xạc nghe ấm áp đến lạ… 

Có khi đột nhiên Phong dừng lại, trèo lên một cây trứng cá bên đường ném xuống vài trái đỏ mọng nhỏ xíu. Hai đứa vừa ăn vừa cười rồi hối hả chạy đến trường. Trống vô tiết, cô phạt đứng úp mặt vô tường. Nó cứ thút thít, sụt sùi sợ cô mách lại với ba. Còn Phong cười tỉnh rụi, vỗ mạnh vào vai nó:

- Thôi khóc gì. Lỡ rồi mà. Mai mốt tớ làm cho cậu cái xích đu chịu chưa. Khỏi phải ra công viên chi cho xa.

Nghe nói đúng mong ước của nó bấy lâu nay, nó ngẩng mặt cười tươi rói. Những giọt nước mắt còn đọng lại trên gương mặt bỗng chốc thật ngây thơ trong niềm hạnh phúc nhỏ nhoi chợt long lanh nơi khóe mắt…

Tác giả : Phong Hy

Được thể hiện qua giọng đọc : Jun , Na Ngố

Kỹ thuật : Jun


Facebook Comments
Blogger Comments
Góc Tâm Hồn Nhỏ - Từ tâm hồn đến trái tim

Copyright © 2017 - Góc Tâm Hồn Nhỏ - Từ tâm hồn đến trái tim ®