Hai nửa cuộc đời

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Tôi nhận được cuộc gọi báo tử của Vũ lúc đang gật gù nghe thầy triết học giảng về phần kinh tế tiền tệ. Lần này là từ số máy của mẹ Vũ, nên chắc là không phải đùa.
***
Tôi đành thu dọn sách vở, lấy vẻ mặt cau có nhất có thể lên xin phép thầy về sớm vì lý do "ốm đột xuất". Thầy có vẻ không hài lòng cho lắm, vì tôi là đứa duy nhất hay nói leo và tranh luận với thầy. Nhưng thấy vẻ mặt thảm hại của tôi, thầy đành tặc lưỡi cho về. Tôi chạy nhanh xuống khu để xe rồi chạy ngay về nhà Vũ.
Tờ cáo phó để trước nhà. Mấy cái cờ tang tím ngắt, đúng màu Vũ thích. Cái thằng, chết mà không báo, bực thật.
Tôi vào, chào mẹ Vũ, rồi đến thắp nén nhang. Cái di ảnh đang cười toe toét. Đồ đáng ghét. Mày là đồ đáng ghét. Vũ ạ.
bạn bè
Tôi quen Vũ ở lớp công nghệ thông tin của trường Bách Khoa. Nó và tôi lại cùng tên. Và nó thì luôn luôn có ý kiến với cái tên của tôi. Nguyễn Phước Hoàng Vũ.
Mày đừng nói là mày thuộc dòng tộc Huế đấy nhá?
Tôi gật.
Và mày đang sống trong cái nhà như cái "phủ" ngày xưa?
Tôi gật tiếp. Quả thật, tôi sống trong phủ. Điều này chẳng có gì là lạ ở Huế cả. Nhưng với miền nam này thì nó lạ. Tôi chẳng giải thích được cho Vũ là tại sao tôi lại sống trong đó, chỉ biết rằng khi sinh ra tôi đã ở đó rồi. Nghe đâu đời cố tổ gì đó của tôi là vua quan gì đó thời xưa, đến đời ông nội, đời ba tôi cứ sống trong phủ vậy.
Trong đó chắc nhiều nguyên tắc lắm hả?
Dĩ nhiên. Có nhiều luật từ xưa lắc mà tôi và chị tôi phải chịu. Chưa kể, ba mạ tôi đều là nhà giáo, thế nên có hàng tá quy tắc trong nhà nữa. Cũng may, hai chị em tôi đều ngoan, nên số lần vi phạm những quy tắc đó đếm chưa đầy bàn tay.
Vu vơ vài câu như thế, tôi và Vũ thành thân. Thật ra, mọi chuyện đều do Vũ khởi xướng. Tôi còn ngại vì giọng của mình chả giống ai, nói hoài nói mãi người ta mới nghe ra nên cũng ngại nói, cần lắm thì mới nói vài câu. Vũ con nhà giàu, thông minh, nhưng tính tình lại tỏ ra bất cần, thích đi đây đó hơn là ngồi trong lớp học.
Mày bỏ cái con Core i5 của mày đi, tao nói mẹ tao mua cho mày cái bằng, xong mày đi chơi với tao, học hành làm quái gì cho khổ.
Được vài tuần, Vũ nói với tôi như thế. Nhưng tôi nào có dám. Tôi vẫn cần mẫn với con Core i5 của tôi, hì hục với lập trình. Còn Vũ, từ lúc nào, nó bỏ học, đi đâu đó chẳng rõ, thỉnh thoảng gọi điện hoặc viết mail cho tôi, xả mọi thứ, thế thôi, lại tung tăng đi tiếp.
Tôi cứ yên phận của tôi, học hành đàng hoàng để trở thành lập trình viên, ngoài giờ học đi dạy kèm Toán-Lý-Hóa cho mấy học sinh ôn thi đại học.
***
Vũ dẫn tôi đi bar cho biết. Bar Chill. Nó làm tôi hoa cả mắt. Mọi thứ quá đỗi xa lạ với cái phủ mà tôi gắn bó 18 năm trời. Nghe đâu bar này được vinh danh là công trình đẹp gì đó lên hàng Đông Nam Á thì phải. Các em phục vụ xinh đẹp và niềm nở. Các anh patender thì quá tài trong việc pha chế rượu. Tôi nhìn mà không chớp mắt. Vũ bật cười, bảo tôi gọi đồ uống. Tôi liếc cái menu mà hoảng hồn. Tính nhẩm nhẩm thì chỉ cần tôi gọi một ly rượu và một món ăn nhẹ gì đó thôi cũng bay đứt cả tháng lương của tôi chứ chẳng chơi. Thấy tôi tần ngần, Vũ giật lấy cái menu rồi gọi đồ. Tính tiền hôm đấy, hết veo hơn 10 triệu.
Vũ bảo nhằm nhò gì. Đến bar này mà hết 10 triệu, người ta biết người ta cười vào mũi.
Cứ thế, mỗi lần xuất hiện, Vũ lại dẫn tôi đi một nơi. Tôi thì cứ đi theo. Nhìn ngắm người ta ăn chơi nhảy múa tiêu tiền như nước. Kể cũng vui vui. Chỉ có điều, Vũ chẳng bao giờ cho tôi biết nó đang làm gì ở đâu hay thế nào mà có lắm tiền để tiêu pha như thế. Nó cứ bay nhảy, lúc thì Hà Nội, lúc thì Huế, lúc thì Đà Nẵng, Vũng Tàu, Nha Trang gì gì đó. Tôi chỉ thấy nó gửi cho tôi mấy tấm hình, mail và tin nhắn điện thoại báo nơi nó đang ở. Kể cũng lạ, nó luôn xem tôi là bạn thân, để nó nói, để nó kể. Tôi thì cũng chẳng phiền hà gì, vì cũng nhờ nó mà tôi biết nhiều thứ ở cái nơi Sài Gòn phồn hoa đô hội này. Tôi cứ sống cuộc sống của tôi, với em Core i5 ba mạ mua cho để học. Với tôi, vậy là đủ. À, còn có Vũ nữa.
Giữa những thứ đơn giản mà tôi có, thì còn có một thứ hỗn độn khác, đó Vũ.
Mày là đứa ông trời cho tao, chứ mày mà học ở Huế thì sao tao gặp được mày.. Haizz, tao chẳng có đứa nào đủ thân để tao nói chuyện hết á, may mà có mày, mày im im vậy chứ tao nói gì nghe đó, kể cũng vui.
Tôi thì chẳng biết đó có phải là trời thương trời cho gì hay không, tôi chỉ biết rằng trường Bách Khoa Sài Gòn nó lấy...ít điểm hơn trường ngoài đó. Hơn nữa, có bằng ở Sài Gòn thì về Huế xin việc cũng dễ hơn. Người ta bảo thế. Tôi thì chẳng có tài cán gì cho cam, nên đành chọn cái nào dễ dàng một chút, cần cù bù thông minh vậy. Tôi xin ba mạ cho mình vào Sài Gòn trọ học.
đi học
Mày qua ở nhà tao đi, nhà rộng rinh đó, có ai ở đâu, ở nhà trọ chi cho tốn tiền.
Tôi phớt lờ đề nghị đó của Vũ. Tôi có lòng tự trọng của tôi, tôi không muốn người ta nói tôi thấy người sang bắt quàng làm họ. Vũ biết, nên chẳng đả động gì đến mấy chuyện về nhà cửa hay tiền bạc nữa cả, những lần đi ăn chung nó cũng để tôi trả ...1/3 số tiền (nếu tiền nhiều quá thì 1/4, 1/5 tùy lúc).
Tiền này chẳng phải tao làm ra, nên mày cứ thoải mái, tao xài cho hết chứ để làm gì.
Hình như là vậy thật. Cuộc sống của Vũ có cái gì đó mà tôi chẳng bao giờ hiểu nổi. Chỉ biết là nó xa tầm với của tôi. Vũ cũng chẳng bao giờ kể về ba mẹ nó cả. Hình như là không ở chung nhà, cũng chẳng tha thiết gì đến nó cả, chỉ chu cấp tiền cho nó, mua bằng cấp gì đó cho nó. Thế thôi.
Đến năm học thứ 2 thì Vũ gần như biến mất khỏi Sài Gòn. Thảng hoặc nó về. Gọi điện. Viết mail cho tôi. Chẳng cần tôi nói, chẳng cần tôi trả lời.
Mày ạ! Tại sao cuộc đời khốn nạn và chó má này cứ đeo đẳng tao với mày hoài vậy nhỉ? Hay tao với mày đùa nhây với nó một phen, xem nó có chán mà tha cho tụi mình không? À mà thôi, chỉ có mình tao thôi, mày còn có em Core i5 của mày, tao thì có gì đâu.
Sau đó là cái icon mặt cười, mà nhìn nó là tôi có thể tưởng tượng ra cái vẻ mặt của thằng bạn tôi lúc đó. Tôi trả lời tất cả các mail mà nó gửi. Đại loại cũng chỉ là khuyên nó học hành đàng hoàng. Nó chỉ cười. Vài lần nhắn tin dọa chết, báo hại tôi lại trốn học và cuối cùng là bị nó lôi tọt vào quán bar nào đó uống rượu và nghe nó ca cẩm vớ vẩn về cuộc đời.
Mày ạ, tao cưa được cô gái ấy rồi. Ba dòng máu hẳn hoi nhé! Nhật-Việt-Anh. Cô nàng này mà so với Maria Ozawa thì ăn đứt. Mà thôi, nói với mày cũng như không, mày lại hỏi cô ấy dùng hệ điều hành nào thì chết bỏ...
Nó gọi cho tôi như thế, bảo là đang ở Đà Nẵng. Sau đó gửi cho tôi tấm hình nó với cô gái ba dòng máu kia đang đi tham quan Trần Lê Gia Trang. Tôi đã đến đây một lần, vào năm ngoái khi đi sinh hoạt đoàn (tốn mất hai tháng lương của tôi chứ chẳng chơi, tôi phải dùng tiền ba mạ gửi vào để đóng tiền nhà tháng đó). Cô ấy đẹp thật, nhưng có ăn đứt cái cô Mario gì đó hay không thì tôi chịu. Và có hấp dẫn bằng em Core i5 của tôi hay không thì tôi cũng chả biết.
Cuộc sống cứ bình lặng trôi như thế. Ở một khía cạnh nào đó, Vũ luôn quan tâm đến tôi. Nhưng tôi thì hầu như chẳng có gì để nói với nó cả. Đều là nó thao thao bất tuyệt. Đến rồi đi. Đi rồi đến. Chán thì về. Chán nữa lại đi. Đều đều như thế.
***
Đến năm tôi học thứ 3, bận bịu với chồng đề án, bài vở. Những tin nhắn, những lần gọi của Vũ cũng thưa dần, thay vào đó là mail để tôi muốn đọc lúc nào thì đọc. Tôi thấy lạ là Vũ thích viết mail, và cái nào cái nấy dài dằng dặc. Hay chăng, đúng là nó chẳng có ai để nói nên viết hết ra đó rồi gửi, ít ra cũng vơi được nỗi lòng?
Mấy thằng bạn nhậu của Vũ thỉnh thoảng gọi cho tôi, hỏi Vũ đâu. Tôi cũng thú thật là tôi chẳng biết.
Buồn ta? Tính rủ nó đi bar, có bar mới mở hay lắm.
Bọn này, tôi biết thừa. Rủ Vũ đi là để trả tiền chứ làm quái gì nữa đâu. Mà thằng bạn tôi thì cũng chẳng bận tâm. Cứ đàn đúm ăn chơi thỏa thích. Tiền cứ ra ngân hàng mà lấy, chẳng phải so đo tính toán xem ăn cái nào đừng cái nào như tôi.
Tôi về lại Huế. Mẹ tôi ốm nặng. Chị tôi cùng chồng từ Hà Nội cũng tất tả về. Sau đó tôi lại đến kì thi, lại vò đầu bứt tai thức đêm thức ngày cùng em Core i5 để hoàn thành bài thi cuối khóa. Chẳng có tin gì của Vũ. Tôi cũng chẳng mở mail vì quá bận. Cho đến hôm nay thì nghe tin nó chết. Buồn thật. Không có Vũ thì đời tôi yên bình biết mấy và cũng chán biết mấy. Sao nó lại chết cơ chứ. Nghe bảo nó tự tử. Lao ra đường ban đêm và xe tải cán qua người. Gia đình lấp liếm bằng tai nạn giao thông để nó được mai táng tại nghĩa trang nhà thờ mà tôi chắc rằng ngoài lúc lễ rửa tội và các buổi học giáo lý lúc nhỏ, cả đời Vũ chẳng đặt chân tới bao giờ.
Mẹ nó khóc hết nước mắt. Tới giờ tôi mới thấy mặt mẹ Vũ. Một phụ nữ tầm 40. Trẻ. Đẹp. Nghe đâu từng là người mẫu, hiện giờ đang kinh doanh gì đó. Chẳng thấy ba Vũ đâu. Đám tang chỉ có vài người, đa số là bạn bè ăn nhậu của Vũ, vài người họ hàng bên ngoại.
Vị cha xứ cất giọng cầu nguyện trầm trầm. Ngoài mẹ Vũ ra, chẳng một ai rơi nước mắt. Tôi về, ra đường tàu ngồi, buồn rười rượi. Mai là lễ an táng.
Thú thật, tôi chẳng muốn đi. Tôi chẳng nỡ nhìn người ta đem thằng bạn đáng ghét của tôi vùi vào lòng đất.
lòng đất
Có cuộc gọi, từ số máy của Vũ. Thằng này lại bày trò gì không biết. Người gọi tự xưng là Rika. Tiếng Việt của cô khá rành rọt. Đây chắc là cô gái ba dòng máu mà Vũ nói. Rika muốn gặp tôi. Nhưng sau lễ an táng.
Người ta hỏa thiêu thằng bạn tôi. Cầm lấy tro cốt của Vũ, mẹ Vũ như lịm đi. Tôi phải đỡ bà rồi đưa bà về nhà. Căn nhà Vũ ở rộng thật. Nhưng lạnh lẽo.
Rika gặp tôi chiều sau đó. Đưa cho tôi mấy bức mail và Vũ viết cho tôi lúc tôi đang thi cử tất bật, và một tập hồ sơ.
Mày thay tao làm bạn với Rika trong thời gian cô ấy còn ở Việt Nam nhé. À, tao nói với bố Rika rồi, tốt nghiệp xong, mày có thể xin vào công ty của ông ấy làm. Ráng kiếm cái bằng tiếng Anh đi đã. Mày có tài, Nhật Bản thì cần sự cần cù và thông minh. Mày có thừa mấy thứ đó. Coi như lời xin lỗi của tao với mày đi.
Mail cuối Vũ viết thế. Tập hồ sơ là vài tấm bằng của Vũ. Vũ đăng kí học du học tại chỗ theo chương trình của Hoa Kì. Rồi bằng tiếng Anh, tiếng Nhật. Thằng này giỏi thật, vừa cày được hệ Latin vừa cày được hệ kí tự, tôi vật vã cả năm cũng chưa xong được bằng B tiếng Anh.
Mày đưa cái đống bằng này cho mẹ tao, bảo bà ấy là tao trả bả. Những gì tao làm được cho bả, cho cái đống tiền bả quăng vào mặt tao, tao làm rồi. Còn việc cuối cùng tao muốn nhờ bả, là bả đưa cho mày phần tro cốt của tao, rồi mày đem nó ra sông Hàn, rải xuống đó. Tao không có tiền cho mày qua Ấn Độ để rải tro tao ở sông Hằng đâu, mày đến sông Hàn tạm vậy.
Cái thằng. Nó chết chỉ để trả thù mẹ nó thôi ư?
Rika nhẹ nhàng cho tôi biết, Vũ vừa đi học vừa đi làm từ thiện với một tổ chức phi chính phủ mà Rika là người khởi xướng. Hai người gặp nhau ở trung tâm tiếng Anh và hoạt động từ thiện cùng nhau.
Anh ấy là một người tuyệt vời. Trẻ con rất thích anh ấy.
Rika nói với vẻ trầm ngâm.
Tôi thì tôi giận xanh mặt. Tại sao nó giấu tôi chứ? Tất cả. Ngoại trừ việc nó đi khắp nơi. Nó có coi tôi là bạn không cơ chứ?
À không. Chính xác thì Vũ chia cuộc đời nó làm hai nửa. Tôi giữ một nửa và Rika giữ một nửa. Hai nửa của chúng tôi hợp lại thành con người của Vũ. Thằng này khôn thật. Nó chia cho chúng tôi, chỉ còn lại con số 0 to tướng trong người nó và nó trêu ngươi với đời.
Tôi về. Trong lòng có một chút suy nghĩ về Rika. Cô ấy đúng là đẹp thật. Nửa thùy mị của người Á đông, nửa sắc sảo kiêu hãnh của phương Tây. Và suy nghĩ cả về Vũ nữa. Nó đối xử với cuộc đời theo một cách ngược lại hoàn toàn với những gì mà nó được nhận. Cuộc đời bạc đãi nó bao nhiêu thì nó lại đối xử tốt với cuộc đời bấy nhiêu.
Cát bụi rồi cũng về với cát bụi. Tao sống nhiêu đó đủ rồi mày ạ. Cứ để tao chết rồi vẫn được đi mây về gió. Tao vốn không có gia đình mà...
Tôi buồn. Tự dưng muốn khóc. Tôi thấy thương cho thằng bạn của tôi. Thằng bạn khùng nhất và vĩ đại nhất mà tôi gặp.
Thôi thì...tạm biệt mày! Hẹn gặp lại mày vậy! Lúc đó tao sẽ đấm vào mũi mày! Nhớ đấy!
Lê Thị Thu Thảo
Facebook Comments
Blogger Comments
Góc Tâm Hồn Nhỏ - Từ tâm hồn đến trái tim

Copyright © 2017 - Góc Tâm Hồn Nhỏ - Từ tâm hồn đến trái tim ®