Khi ta yêu nhau bằng cả trái tim

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Nụ cười nở sẵn trên môi thay cho lời xin lỗi. Lan không đẹp nhưng dễ thương. Nụ cười như hoa hàm tiếu của Lan đã làm không ít chàng trai phải ngơ ngẩn.
13:30
Hớp thêm ngụm cà-phê ngồi đợi Lan. Thu kéo tay áo nhìn đồng hồ đã quá giờ hẹn gần nửa tiếng. Đang cau có vì sợ trễ giờ làm buổi chiều, Thu thở phào khi thấy dáng Lan hối hả bước vào quán. Nụ cười nở sẵn trên môi thay cho lời xin lỗi. Lan không đẹp nhưng dễ thương. Nụ cười như hoa hàm tiếu của Lan đã làm không ít chàng trai phải ngơ ngẩn.
Thu thì không có được cái nét hồn nhiên tươi trẻ đó của cô. Nhiều người hỏi Thu chắc Lan chẳng khi nào biết buồn. Thu không thể trả lời họ rằng từ ngày Đức đi, nụ cười của Lan không còn như trước. Giờ trông giống cái cười của một búp bê trong tủ kính đúng hơn. Nó chỉ đơn giản là một nét vẽ như trăng lưỡi liềm.

Lan gọi nước rồi nhanh tay bật laptop, tranh thủ vẽ bài cho ca học quảng cáo buổi tối. Tay lia chuột, miệng thì không ngớt kể lại vụ tai nạn làm dòng xe kẹt cứng, đó cũng là lý do vì sao Lan đã tới trễ như đã hẹn. Thu đưa cho Lan mẫu tin tuyển người dịch thuật của một công ty quảng cáo. Lan thích thú vui mừng ra mặt.
Bỗng nhiên, cô im bặt. Khi nghe ca khúc Nhỏ ơi do ca sĩ Lâm Hùng hát. Trước kia, Đức thường hay hát cho Lan nghe bài này. Lan bần thần, ngước đôi mắt đầy hy vọng sang Thu, giọng run run:
- Hôm qua, mình gặp một người rất giống Đức.
Thu thở dài, lặng lẽ nhìn Lan. Thu biết Lan ghét bị người ta thương hại. Nhưng ngay lúc này, Thu không thể nào nhìn cô bằng ánh mắt khác.
Những câu chuyện về Đức cứ lập đi lập lại không biết bao nhiêu lần trong suốt thời gian hai năm qua. Đến nỗi cứ mỗi lần nghe nhắc đến một tên Đức là Thu đã thở dài ngán ngẫm. Còn Lan, chỉ cần thấy Thu vừa mở miệng: "Lan không nên thế này. Lan đừng làm thế kia..." là cô liền khỏa lấp đi: "Mình không sao!". Thu biết là Lan vẫn còn nhớ Đức rất nhiều. Có vẻ ánh mắt của Thu làm cho Lan thấy nghẹt thở. Cô uống vội ngụm cam vắt, thu dọn laptop, quầy quả chào Thu rồi đi như chạy ra khỏi quán.
Nhìn theo Lan, Thu không hiểu tại sao có những người rất yêu nhau nhưng suốt đời cứ như hai đầu của một sợi dây. Họ đi hoài, đi mãi nhưng chẳng đến được với nhau vì những điều không đáng được gọi là lý do.
7:20
Lan nhai nốt miếng bánh mì cuối cùng rồi cho xe chạy hòa vào dòng xe trên phố. Gió mát buổi sáng thổi thốc vào tóc, vào áo. Cô thả nhẹ tay ga, từ từ hít căng lồng ngực bầu không khí trong lành buổi sớm mai. Hình ảnh người con trai hôm qua vẫn ẩn hiện trong đầu.
Giống Đức quá! Từ dáng người, mái tóc đến đôi mắt, nụ cười. Suýt chút nữa Lan không kềm được đã gọi lớn tên Đức ngay giữa phố. Nhưng cô biết người ấy không phải là Đức. Đức không tự nhiên mà xuất hiện ở nơi này. Và có là Đức chăng nữa, anh chẳng thể nào nhìn Lan như xa lạ và bước đi qua một cách bình thản đến thế. Ý nghĩ suốt cuộc đời này sẽ không còn nhìn thấy Đức, bất chợt khiến cặp mắt kính của Lan ướt nhòe. Cô ít khi khóc vì Đức.
Biết đâu bất ngờ
Ngày biết Lan chia tay Đức. Mọi người lo lắng cuống cuồng để rồi ai cũng phải sửng sốt khi thấy mắt Lan ráo hoảnh, chẳng ướt mà cũng chẳng sưng. Nỗi đau như một vết cắt sâu, nước mắt không thể dễ dàng xoa dịu được. Nó cứ âm ỉ từng ngày từng tháng buốt nhói trái tim. Lan cho dừng xe trước địa chỉ của công ty quảng cáo mà Thu đưa hôm qua. Lan gỡ mắt kính ra lau vội những giọt nước trong suốt...
Như muốn giấu đi cái nỗi niềm riêng ấy. Lan rụt rè gõ cửa phòng sáng tạo. Chị nhân viên trong chiếc áo khoác màu lam, đeo bảng tên Thụy liền bắt tay Lan thân thiện. Chị đưa Lan đến trước máy vi tính cùng một bản kiểm tra tiếng Anh. Lan đang chăm chú dịch, bỗng cô nghe tiếng cửa phòng bật mở. Ngước lên nhìn, Lan giật bắn người khi nhận ra là người đó, người giống hệt Đức. Chắc chắn như vậy!
Vì không lý nào trên đời này lại có đến ba người giống hệt như nhau được. Người mới bước vào phòng không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn khắp phòng và nhận ra sự có mặt của Lan. Ánh mắt anh lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Chị Thụy vui vẻ giới thiệu:
- Đây là Lan, xin làm dịch thuật. Tôi đang cho cô ấy dịch thử.
Quay sang Lan, chị tiếp:
- Đây là Khang, giám đốc sáng tạo.
Khang khẽ gật đầu chào cô. Tai Lan như ù đi. Lan lúng túng ngập ngừng đứng lên chào Khang, làm rơi cả cuốn sách dày rơi phịch xuống sàn nhà. Mặt đỏ bừng vì ngượng, Lan cúi xuống nhặt cuốn sách lên mà không quên quan sát Khang một cách kín đáo. Anh nhìn Lan một lúc rồi bước về phòng làm việc riêng. Lan ngồi xuống, cố dán mắt vào bài dịch. Những con chữ cứ như nhảy múa trước mặt.
Chiều về, Lan ghé vào quán coffeé Lucky Star đọc sách một mình, cô đọc được một câu khá hay:"Why do you always close your eyes when you are praying, dreaming or thinking about somebody? Because what you believe is not in your eyes but in your heart".
Theo thói quen. Lan mở sổ tay, nắn nót ghi câu ấy vào bằng bút nhủ. Lan luôn nhắm nghiền mắt khi nghĩ về Đức và những ngày của hai năm trước. Lan đang tin tưởng điều gì? Lan không biết. Chỉ có một cảm giác mơ hồ không rõ lắm như Đức đang ở đâu đây.
Gửi trọn tình yêu
14:00
Họ là một đôi tình nhân kỳ lạ. Ngay bản thân người con trai đã là một sự kỳ lạ. Anh ta không phải tên Khang nhưng vẫn nói với mọi người hãy gọi anh ta là Khang. Lan là nhân viên của anh ta, hiển nhiên cô phải gọi anh ấy là Khang. Khang là việt kiều Mỹ, vào công ty làm việc mới được mấy tháng nay. Ngày đầu gặp Khang, Thụy thắc mắc hỏi:
- Với những điều kiện tốt như thế, sao em không ở bên đó mà lại về đây tìm việc?
Khang khẽ mỉm cười và trả lời Thụy một câu nghe rất lạ:
- Vì em đã đánh mất một người ở đây!
Thụy không biết Khang đã đánh mất ai nhưng Thụy thấy được một điều là Khang rất thích cô bé tóc dài, đeo kính, đang làm dịch thuật cho công ty. Cô ấy tên Lan. Thụy nghĩ là họ đang yêu nhau. Không phải sự suy đoán của Thụy là vô cớ mà vì có một lần vô tình cô nhìn thấy hình của hai người trong ví của Khang. Nhưng không hiểu sao trước mặt mọi người, họ cứ như không hề biết nhau từ trước.
Rất nhiều lần,Thụy thấy Lan lén quan sát Khang. Trong ánh mắt ấy nửa thương lại nửa giận, nửa lạnh lùng lại nửa thiết tha. Nhưng chỉ nhìn thôi. Lan chưa bao giờ trò chuyện cùng Khang quá hai câu. Khang cũng vậy, anh ấy bình thản trước mặt Lan bao nhiêu thì sau lưng Lan, anh lại quan tâm đến cô bấy nhiêu.
Vào đúng sáng thứ Tư mỗi tuần, anh đều mua hoa và quà, xong lại nhờ Thụy đưa giúp cho Lan. Mỗi bản dịch gốc của Lan anh đều lưu lại cho mình bản chính, chỉ đưa qua cho Thụy bản photo để làm việc. Mỗi buổi chiều sau khi Lan vừa ra khỏi cổng bảo vệ là anh liền cho xe chạy chầm chậm theo sau cho tới khi Lan về đến tận nhà. Thụy được biết điều này qua lời than thở của chú tài xế về người sếp trẻ.
Hai người họ cứ như đang chơi trò cút bắt. Thụy thật sự không hiểu họ đang làm gì nữa? Mãi tận hai tháng sau khi Lan vào làm việc, Thụy mới thấy họ thỉnh thoảng trò chuyện vài câu, chứ không như lúc đầu họ chỉ nhìn nhau mà chẳng ai nói gì. Thụy đã qua cái thời yêu đương mơ mộng, chẳng vì vậy mà mọi người trong phòng hay gọi đùa là "Thụy cô cô". Nhưng khi nhìn vào họ, Thụy chợt cảm thấy tình yêu trên đời này luôn là một điều vừa kỳ diệu vừa bí ẩn.
Yêu thương trong tim
00:01
Khang mở máy vi tính coi đi coi lại những tấm hình của Lan. Thói quen đó Khang đã có trong suốt hai năm qua, mỗi khi nhớ về Lan. Nụ cười của Lan đã khiến Khang yêu ngay khi vừa gặp. Nhưng một phút nông nổi, Khang để vuột mất Lan: "Anh không muốn em phải chờ đợi mà không biết tương lai thế nào. Thôi thì mình chia tay!". Đức đã nói như vậy chỉ vì muốn dốc hết thời gian, công sức cho sự nghiệp. Lan im lặng chấp nhận, không níu kéo. Còn Đức?
Thật buồn cười cho bản thân một thằng đàn ông luôn nghĩ mình có thể làm được mọi chuyện, ngay cả vứt bỏ một tình yêu, để rồi luôn tự dằn vặt khi biết rằng không thể. Hai năm qua, Đức trăn trở tìm mọi cách đi về phía Lan. Đức về Việt nam, gặp Lan một cách tình cờ tại hội chợ sách trước khi nghĩ ra cách tiếp cận Lan một cách đàng hoàng. Bỗng dưng, Đức tự nghĩ ra một kế hoạch ngộ nghĩnh. Tại sao mình lại không thử làm quen và yêu Lan như một người hoàn toàn mới? Nỗi lo sợ mơ hồ thoáng qua: "Nếu em biết được...".
Nhưng Đức không đủ thời gian để mà do dự nhiều, anh sợ nếu anh không làm ngay, sẽ có người con trai khác mang Lan đi mất. Đức tập nhìn cô như một người xa lạ, nhưng thật ra không phải dễ dàng như Đức nghĩ. Nhất là mỗi khi Đức khao khát được ôm Lan vào lòng. Buổi đầu hẹn hò với Lan, Đức còn hồi hộp hơn cả lúc xưa. Tay Đức cứ lóng nga lóng ngóng, chỉ sợ Lan nhìn thấy cái mặt nạ mà Đức đã đeo trong hai tháng qua. Nhưng Lan vẫn bình thường.
Đức tự trách mình thật ngớ ngẩn. Với một kế hoạch hoàn hảo như vậy, đâu có gì để cho Lan phải nghi ngờ. Tay trong tay Lan sau hai năm trời, Đức nói thật nhỏ như chỉ đủ để cô nghe:
- Nếu chỉ vì anh giống bạn trai trước đây của em mà em không cho anh một cơ hội thì thật bất công với anh, đúng không?
Lan im lặng chẳng nói gì, chỉ siết nhẹ tay Đức. Lan yêu anh như cách Lan đã yêu của hai năm trước. Đức biết mình đã tìm lại được điều quí giá nhất trong cuộc đời.
Tìm được hạnh phúc
20:30
Hôm nay, là ngày sinh nhật của Lan. Dưới ánh nến lung linh huyền ảo trong cái thế giới riêng chỉ dành cho Lan và Đức. Khi tiếng đàn guitar vừa cất lên bản Nhỏ ơi. Đức ngạc nhiên khi thấy Lan tặng cho mình một hộp quà được gói rất đẹp. Sau hai năm trời xa cách Lan, Đức mới thấy lại được nụ cười ngày ấy nở tươi thắm trên đôi môi của Lan, cô giục anh mở gói quà.
Khi lớp giấy cuối cùng được mở, tấm hình của hai đứa chụp hai năm trước được hiện ra trong một chiếc khung làm bằng gỗ thông xinh xắn, giống hệt tấm hình đang nằm yên trong chiếc ví của Đức. Đức tròn xoe mắt nhìn Lan. Lan vẫn không nói gì, chỉ tủm tỉm cười. Bí mật bị lật tẩy làm cho Đức đâm ra lúng túng, vẻ ngượng ngụng trông đến tội, lúc này anh chỉ muốn độn thổ ngay lập tức, nhưng miệng cứ lắp bắp:
- Anh ngụy trang vụng về lắm đúng không?
Lan nhìn anh với ánh mắt thật dịu dàng, rồi nói:
- Không, anh ngụy trang "kiểu Úc" khéo lắm. Nhưng trái tim đã khẳng định cho em biết rằng Khang và Đức chỉ là một. Đức đứng lên tiến lại sát gần bên Lan, cô vòng tay ôm lấy anh:
- Không lẽ anh lại nghĩ rằng em có thể chấp nhận một người khác chỉ vỉ họ có bộ dạng giống hệt anh thôi sao? Ngốc ạ!
Trái đất dường như ngừng quay, không gian dường như lắng đọng. Qua ánh sáng lung linh của những ngọn nến, bóng của hai người hắt lên tường tan vào nhau làm một, họ trao nhau những chiếc hôn nồng nàn cháy bỏng, bất tận. Cả hai cứ ngất ngây trước khoảnh khắc của niềm hạnh phúc tuyệt vời ấy.
Facebook Comments
Blogger Comments
Góc Tâm Hồn Nhỏ - Từ tâm hồn đến trái tim

Copyright © 2017 - Góc Tâm Hồn Nhỏ - Từ tâm hồn đến trái tim ®