Buồn thì có gì vui đâu mà buồn

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Con người ta dù có ích kỷ, ngạo mạn, ương bướng, khó ưa thế nào, thì khi buồn, họ vẫn sẽ tội nghiệp như bao người khác. Còn nữa, người dễ cười cũng là người dễ khóc. Bởi họ quá nhạy cảm trong mọi vấn đề xảy ra xung quanh


Đời, về cơ bản vốn buồn. Buồn là điều tất yếu khi chúng ta trải qua những chuỗi ngày vui. Có nhiều lý do để buồn: buồn vì người không hiểu mình, buồn vì mình không hiểu người, hoặc chỉ đơn giản thấy một chiếc lá vàng rơi đáp đất, cũng buồn!

Có những ngày, chúng ta có thể dễ dàng bật khóc vì một chuyện cỏn con. Có những buổi sáng chúng ta thức dậy với một cơn chán chường ập đến mà không thể nào lý giải. Và bi kịch là khi nỗi buồn chồng chéo, đan quyện vào nhau như một đống tơ vò, không cách chi gỡ được. Và khi tiếp nhận một lời nói mang âm hưởng đắng cay, ta sẵn sàng mềm yếu nức nở.

Có một sự thực ai cũng biết: chẳng ai hiểu rõ nỗi buồn như chính người đang mang nó. Chẳng hạn, khi tôi buồn, người đứng ngoài lề sẽ không bao giờ tường tận được những chiều nỗi buồn của tôi. Mọi lời khuyên của họ suy cho cùng chỉ mang tính chất tương đối, làm theo hay không, bản thân tôi cũng đã tự quyết định. Nhưng phũ phàng nhất, đôi khi chúng ta không muốn chia sẻ nỗi buồn cho những người thân thiết, bởi ta luôn sợ rằng phản ứng của họ sẽ không như những gì ta mong đợi. Tìm đến người lạ, thì hơn. Họ sẽ nhìn nhận một cách thoáng hơn, không kỳ vọng vào ta quá nhiều.

Buồn thì có gì vui đâu mà buồn

Khi người khác buồn, tôi thường lấy câu nói này ra an ủi họ: “Buồn thì có gì vui đâu mà buồn.” Cái câu nghe bâng quơ, vô thưởng vô phạt thật đấy, nhưng thật tâm tôi mong họ hãy buồn tất cả những gì mình có thể đi. Đến khi bước qua được nỗi buồn đó rồi, đời sẽ không còn mấy u tối. Thậm chí, biết đâu chừng lại quay qua tự hỏi: “Ủa tại sao mình lại phải buồn vì chuyện như vậy?”

Con người ta dù có ích kỷ, ngạo mạn, ương bướng, khó ưa thế nào, thì khi buồn, họ vẫn sẽ tội nghiệp như bao người khác. Còn nữa, người dễ cười cũng là người dễ khóc. Bởi họ quá nhạy cảm trong mọi vấn đề xảy ra xung quanh, đó là những người buồn nhất và cũng là người hạnh phúc nhất. Bởi họ luôn là người cảm nhận được sự tích cực của mọi chuyện, nhưng cũng phát hiện ra những mảng tối đằng sau chúng. Và đừng bao giờ bỏ mặc một người như vậy. Đôi khi không cần nói gì nhiều, chỉ cần ngồi cạnh bên, đủ gần để lấp đầy lỗ trống cô độc, để lan tỏa hơi ấm của tâm hồn mình sang một tâm hồn bị nỗi buồn đóng băn. Hãy kiên nhẫn lắng nghe. Hãy mạnh mẽ để nâng đỡ họ qua những lúc chông chênh nhất.

Đời, đôi khi không cần nhiều người thương mình, chỉ cần những khi cô độc nhất, buồn bã nhất, có người đến và xua đuổi chúng đi.
Facebook Comments
Blogger Comments
Góc Tâm Hồn Nhỏ - Từ tâm hồn đến trái tim

Copyright © 2017 - Góc Tâm Hồn Nhỏ - Từ tâm hồn đến trái tim ®