Thương một người không cần những đắn đo

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Anh lặng lẽ mỉm cười đếm cho lần thứ ba trăm sáu mươi lăm ngày chúng ta vẫn còn được ở cạnh nhau, đi qua gần hết thảy những nỗi đau cũng là lúc em vừa kịp nhận ra thương một người thật lòng là như thế. Có những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta không cần phải quá đắn đo cho chuyện ngày sau sẽ là gì nếu lỡ chuyện chúng mình dang dở. Thương một người đơn giản cũng chỉ là dù có ở bất kì đâu chúng ta vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của nhau trong cả một bầu trời rộng lớn…


***

Lá thư trong tuần: Thương một người không cần những đắn đo (Jane)

Em chật lòng bỏ quên thanh xuân mình ngủ quên trước mái hiên tường nhà phủ đầy rong rêu năm tháng. Mà sao chưa có lấy một khoảnh khắc nào em có thể bỏ quên được nỗi nhớ về anh. Thanh xuân chúng ta tựa hồ như một khúc nhạc bị bỏ quên lời nằm gọn gàng trong ngăn cùng của dùng dằn thương nhớ với tấm bưu thiếp có người thi sĩ viết vội đôi lời mà đi hết thảy năm cung bốn dòng thương nhớ nốt nhạc trầm buồn cũng không biết phận mình phải để vào đâu…

Em đã có hơn cả trăm lần để nghĩ về những nỗi đau mang hình hài như thế trong khoảnh khắc tụi mình lỡ chạm ngõ nhau “chúng ta đã có quá nhiều thứ để khác nhau” đến mức chỉ cần ai trong tụi mình lỡ bước tiến thêm một phần ngàn thương nhớ nữa thì hết trọn cuộc đời em cũng sẽ chẳng bao giờ tìm thấy được anh trong vùng trời thanh xuân em vội vàng đặt tên là kí ức…
Thương một người không cần những đắn đo


Dẫu thi thoảng trong vài phần giây phút ngắn ngủi của cuộc đời tạo hóa vẫn dành cho tụi mình những mong ước cao sang nhưng em chẳng bao giờ dám phung phí đặc ân đó để cho mình thêm đôi lần trẻ lại đâu anh, cũng không dám mong bẻ ngược được thời gian để xoay lưng anh về phía khung trời có nắng em chỉ cầu xin thượng đế cho đôi môi này có thêm một ngày nữa để yêu thương lấy nước mắt hong khô cho những tổn thương anh chưa bao giờ dám nói…

Thực ra thì em chỉ sợ một ngày Sài Gòn hờn dỗi chở nắng đông ngang qua chuyện tình bao năm tụi mình mình gìn giữ. Kí ức rồi cũng chỉ còn lại là đôi bàn tay hóa đá. Em sẽ phải đi về nơi nào đó không còn thấy bóng anh. Những tổn thương em không một chút bận lòng để lại, anh liệu rồi sẽ thế nào nếu phải một mình đi về giữa những nỗi cô đơn. Những vết sơn loang lỗ trên tường nhà còn có thể “khâu may” chứ những vết thương bong ra từ tận đáy lòng thì lấy ai để làm cho lành lại. Tình yêu của chúng mình liệu có phải đã có những khoảng trống của sai lầm không anh? Hay ngay từ giây phút đầu đáng lẽ chỉ nên một mình em xoay vai viết thêm phần dời dang dở ấy.

Có những ngày thật buồn mình đứng giữa những chênh vênh vẫn không thể hiểu nỗi vì sao ta lại cùng nhau đứng đó, rồi sẽ có một ngày em nhẹ nhàng bay theo làn gió, anh ở lại một mình cũng nỗi nhớ mênh mang, những buổi chiều lang thang trên phố vắng thưa người, Sài Gòn có hơn 9 triệu con người mà sao không có một nơi nào cho anh giấu những nỗi cô đơn. Anh đã đến trong cuộc đời em ngọt ngào hệt như vị sầu riêng được ai đó vô tình bỏ quên trong tách capuchino em gọi vào ban sáng. Hương vị Capuchino Sầu Riêng ngày ấy hay bây giờ vẫn mang một hương vị nồng nàn như thế.
Thương một người không cần những đắn đo


Kí ức bao giờ cũng mang những mảng màu hao hao năm tháng thi thoảng ghé ngang cuộc đời khiến trái tim thêm chạnh lòng giữa nhớ nhớ thương thương, yêu một người thì đâu cần những quy tắc quá cao sang, những định ước giao kèo hay hợp đồng phải có thêm đôi bên làm chứng…tình yêu đôi khi lại chính là những lần chạm ngõ giữa những thổn thức mênh mang hai trái tim vô tình bắt chung một nhịp rồi thấy lòng mình đầy những chùng chình thương nhớ. Em đã cùng “chàng trai năm ấy” đi hơn phân nữa đoạn đường của đời người con gái lắm đau thương, để vừa kịp nhận ra sau những dàn xếp bất công, ông trời vẫn độ lượng dành cho em một câu chuyện tình ngọt ngào như thế.

Dẫu yêu thương của chúng ta giản đơn chỉ là những tháng ngày em lặng yên trên giường bệnh, lặng lẽ mỉm cười để giấu đi mười phần xác thịt đang gặm nhấm dần những nỗi đau. Có những lần hóa trị băng ngang để lại loang lỗ những vết thương không bao giờ lành sẹo, anh vẫn miệt mài khâu vá những mất mát cho em. Chúng ta không cần phải quá lo âu cho câu chuyện ngày mai ai sẽ là người thay em viết tiếp, chỉ cần biết hôm nay chúng ta sẽ sống với nhau như thế nào đã là quá đủ phải không anh? Yêu một người không bao giờ có chỗ cho câu chuyện đúng sai, cho dẫu thế nào thì anh vẫn là một phần đời thanh tao nhất trong những tháng ngày thanh xuân đó của em.

Chiều nay Sài Gòn lại ngồi một mình buồn vu vơ sau những tháng năm chờ người vội vã, xõa từng cơn hối hả trước mái hiên của một tòa chung cư cũ kĩ thưa người. Anh lặng lẽ mỉm cười đếm cho lần thứ ba trăm sáu mươi lăm ngày chúng ta vẫn còn được ở cạnh nhau, đi qua gần hết thảy những nỗi đau cũng là lúc em vừa kịp nhận ra thương một người thật lòng là như thế. Có những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta không cần phải quá đắn đo cho chuyện ngày sau sẽ là gì nếu lỡ chuyện chúng mình dang dở. Thương một người đơn giản cũng chỉ là dù có ở bất kì đâu chúng ta vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của nhau trong cả một bầu trời rộng lớn…

Sài Gòn, ngày ta đã cùng nhau nghe mênh mang capuchino tan vào trong gió….

© Jane – blogradio.vn
Thương một người không cần những đắn đo


Truyện ngắn: Quay đầu lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây (Mih Ngoc Nguyen)

Tôi lơ đãng đặt xếp nhưng bông hoa vào giỏ, những bông hoa xinh đẹp rực rỡ như muốn vươn ra tắm ánh nắng chói chang ngoài kia.Tôi lại không có chút tâm trạng nào muốn ngắm chúng nữa.

- Minh Tâm???

Tôi giật mình vì tiếng gọi như dọa người của ai đó, tôi chưa kịp quay đầu lại ,cậu ấy đã cầm lấy bàn tay tôi và lại nổi giận .

Tiếng trách cứ vang lên, tôi mới sực nhận ra, ngón tay trỏ bị đâm đến chảy máu, vậy mà tôi lại chẳng cảm nhận được.

- Tay cậu đang chảy máu? Cậu có thể chú tâm vào công việc một chút được không?

Ánh mắt tôi rũ xuống, có phải tôi đang dày vò chính mình không? Tôi sẽ phải mất một thời gian rất dài nữa, mới có thể quên hẳn được anh ấy.

- Cậu sẽ lại nổi giận nếu tớ lại nói xin lỗi nữa đúng không?

Tôi chăm chú nhìn mái tóc mềm mượt của Minh Nam khi cậu ấy cúi đầu xuống băng lại ngón trỏ cho tôi, một cách dịu dàng .

Cậu ấy ngẩng mặt lên, đôi mắt sắc bén tỉ mỉ quan sát từng cử chỉ gương mặt tôi, sau đó cậu ấy nhíu chặt đôi lông mày lại.

- Đêm qua cậu lại khóc? Và hôm nay cậu lại làm tổn thương chính mình, ngày mai lại là gì nữa đây? Anh ta có biết cậu đau khổ như thế này hay không? Hay anh ta đang hạnh phúc bên cô gái cậu cho là đang nhận sự thương hại từ anh ta?

Tôi yếu ớt phản bác lại: “Đừng nói nữa được không? Xin cậu đấy, tớ cũng rất mệt mỏi, tớ cũng muốn quên, nhưng có lẽ anh ấy vẫn yêu tớ thì sao đây? Anh ấy chỉ đang áy náy với cô gái ấy thôi.”

Tôi không muốn suy diễn thêm nữa, tôi cứ muốn mù quáng cho rằng anh ấy đang thương hại một cô gái tàn tật, nhưng cũng chẳng mấy tốt hơn, tôi vẫn cảm thấy đau và tiếc nuối thứ tình yêu tôi từng trân quý .

- Vậy sao?

Minh Nam chán nản đáp lại cho có lệ, tôi nghĩ thế, nhưng không, đột nhiên cậu ấy nắm lấy cổ tay tôi thật chặt rồi kiên quyết kéo tôi đi .

- Tớ sẽ cho cậu thấy, anh ta đang yêu ai.
Thương một người không cần những đắn đo

***

Tôi từng nhìn thấy ánh mắt này, có lẽ là rất lâu rồi, tôi không còn nhớ rõ nữa . Cô gái với mái tóc xoăn nhẹ, đôi chân bị tật không làm giảm vẻ đẹp thuần khiết và giản dị của cô ấy .Tôi đứng đằng sau họ, khoảng cách không xa lắm, nhưng có lẽ trong mắt anh ấy không có tôi nữa rồi, hoặc giả như là chưa bao giờ.Hoài Linh lo lắng nhìn cô ấy tiến từng bước một, bước chân anh cũng chậm dần lại, vì cô ấy.

Tôi nhìn trân trân vào họ rất lâu, hóa ra người thừa luôn là tôi. Tôi muốn ngộ nhận cũng không được nữa rồi, tôi không lừa được trực giác của bản thân mình .

Khi nhìn thấy hành động tiếp theo của Hoài Linh, nước mắt tôi không kìm được rơi xuống, tí tách từng hạt một.

Bàn tay Minh Nam nhẹ nhàng đưa lên vuốt nhẹ những giọt nước mắt trên má tôi, nhưng tôi không cảm thấy cảm kích cậu ấy một chút nào .Tôi biết mình vô lý, nhưng tôi không thể nào cảm giác muốn trách cứ một ai đó. Tại sao cậu ấy nhất thiết phải khiến tôi rơi vào hố sâu của tuyệt vọng như thế này chứ?

Một tay tôi túm lấy góc áo của cậu ấy, tay còn lại tạo thành nắm đấm, tôi ra sức trút lên lồng ngực của cậu ấy .

Tôi vừa khóc, vừa liên tiếp thể hiện sự tức giận với cậu ấy . Tôi không để ý đến cảm xúc trên gương mặt của Minh Nam, tôi chỉ biết cậu ấy y hệt như một khúc gỗ để tôi xả giận, cho dù cậu ấy không hề có lỗi.

Tôi còn nhớ rõ những lời anh ấy nói, là anh ấy cũng không hiểu cảm giác của chính mình ư?

- Em đừng hiểu lầm, cô ấy chỉ như em gái của anh thôi, cùng lắm chỉ là sự thương hại mà thôi.

- Em đừng ích kỷ như thế, suy cho cùng cô ấy cũng không bằng em . Cô ấy chỉ là một người tàn tật, em định so đo với người như vậy à?

- Yên tâm đi, người anh yêu, vẫn luôn là em.


Tôi mỏi nhừ và đau nhức cả bàn tay, vậy mà cậu ấy vẫn lặng thinh, không ngăn tôi cũng không tức giận.

Tôi dừng tay, mệt mỏi tựa vào lồng ngực vừa bị tôi hành hạ và tiếng nức của tôi vẫn vang lên không dứt.

Rồi một bàn tay vỗ nhẹ lên lưng tôi, y hệt như cách cậu ấy dỗ dành một đứa con nít, ít ra tôi không cảm thấy quá cô đơn.
Thương một người không cần những đắn đo


- Xin lỗi, tớ chỉ muốn cậu đừng mù quáng đau khổ vì một người không yêu cậu. Anh ta cũng là con người, anh ta chỉ muốn lấy cậu ra làm bia đỡ đạn mà thôi, anh ta không muốn thừa nhận bản thân yêu một người tàn tật. Sự thương hại đã vượt qua giới hạn từ lâu rồi, cậu nhìn đấy, ánh mắt một chàng trai yêu một cô gái, đến người ngoài như chúng ta còn nhìn ra, chẳng lẽ anh ta không hiểu sao? Ai cũng muốn hạnh phúc, ai cũng muốn đi tìm sự hoàn hảo, anh ấy cũng vậy .Tôi hiểu thấu lòng anh ấy chăng? Nhưng lại chẳng bao giờ chịu nghe tiếng lòng của chính mình .

Không phải không nhận ra, mà tôi cứ muốn che mắt chính mình ,hóa ra người cuối cùng bị tổn thương nhiều nhất là người thích lừa dối chính mình.

Là tôi.

Tôi lặng lẽ tựa đầu vào bờ vai của Minh Nam, nước mắt vô thức lại chảy xuống lần nữa. Chắc chắn anh ấy chẳng bao giờ hiểu được nỗi buồn của tôi .

- Tớ đau quá.

Cậu ấy khẽ cựa mình, có lẽ là quay sang nhìn tôi .

- Ở đâu?

- Trong tim ấy, cảm giác như ...

- Rất khó chịu đúng không ? Đến nỗi không thở nổi, đến nỗi muốn cho cô gái kia một trận đúng không?

Tôi ngạc nhiên muốn ngồi thẳng dậy để nhìn cho rõ cảm xúc của cậu ấy, nhưng cậu ấy lấy ấn đầu tôi lên vai của mình một lần nữa.

Minh Nam cười, nụ cười không mấy vui vẻ, tôi không hiểu cậu ấy cười vì điều gì nữa.

- Tớ từng yêu một cô gái, mà không hẳn, giờ vẫn tiếp tục yêu . Tớ rất muốn cho người làm cô gái ấy tổn thương một trận, nhưng lại sợ ,cô gái ấy càng thêm ghét bỏ tớ .Mà ghét bỏ thì có sao cơ chứ? Cô ấy cũng không yêu tớ. Thế nên đừng hỏi vì sao tớ hiểu, từng trải qua nên hiểu, từng vì yêu mà làm những điều ngốc nghếch, từng vì cô ấy mà chờ đợi, dù không biết tớ phải chờ đợi bao lâu .

Tôi rất muốn biết cô gái nào có thể khiến cậu ấy tốn nhiều tình cảm như vậy ,hóa ra cậu ấy cũng có vết thương lòng giống tôi .

Chúng tôi lớn lên cùng nhau, nên tình yêu cũng giống nhau chăng? 

- Cậu ngốc quá ,con trai phải mạnh mẽ lên chứ.Nói cho cô ấy biết tình cảm của cậu, biết đâu cô ấy cảm động trước sự si tình của cậu rồi đồng ý thì sao ?Đừng tốn thời gian an ủi tớ nữa, tìm cô ấy đi .

Như thói quen, cậu ấy xoa đầu tôi, làm mái tóc tôi càng thêm rối tung hơn ,mặc dù sau đó mu bàn tay của cậu ấy sẽ bị đỏ lừ vì bị tôi đánh .

- Giờ chưa phải lúc, cô ấy cần thêm thời gian, để quên người cô ấy yêu .

- Thời gian là cả đời thì sao?

- Cả đời? Cậu nghĩ tớ ngốc đến nỗi chờ người ta cả đời à?

- Đúng ha, biết đâu tớ cũng không chờ anh ấy cả đời .

Cô gái này, mạnh mẽ hơn tôi tưởng .Tôi ngồi khuấy ly cà phê màu đen đậm đặc của mình, đồng thời nghe những điều cô ấy nói. 

- Xin chị hãy quay lại với anh ấy được không ? Anh ấy cần chị, anh ấy đối với em chỉ là sự thương hại mà thôi . Ai mà lại yêu một người tàn tật như em chứ?

Tôi nhìn đôi chân của cô ấy, bất giác, tôi nhìn lại đôi chân lành lặn không chút tỳ vết của chính mình.
Thương một người không cần những đắn đo


Cô ấy có cuộc sống quá khác tôi, tôi không nên ích kỷ nữa chăng? Yêu một người, quên một người, vì một người. Tôi không coi cô ấy như một người tàn tật để thương cảm, tôi coi cô ấy như một cô gái bình thường như tôi, cũng biết yêu ,cùng một người đàn ông.

- Tôi không thích sự tự ti của cô, càng không thích việc cô luôn nghĩ suy nghĩ của cô luôn đúng . Cô biết không ? Mỗi lần tôi gặp chuyện, anh ấy vẫn có thể bỏ rơi tôi để đi tìm cô lúc cô đang phát bệnh . Hoài Linh luôn lấy cớ tôi là người bình thường hơn cô, việc ưu tiên cô phải là điều tất yếu rồi . Cô có biết không?

Tôi bỗng nhớ lại ngày hôm đó, luôn là Minh Nam che chở và bảo vệ tôi .Mặc cho bọn côn đồ đấm đá túi bụi lên lưng cậu ấy, cậu ấy vẫn dùng tấm lưng quen thuộc chắn phía trước người tôi .Còn tôi thì sao? Ngay sau đó lại hỏi thăm người sẽ bỏ tôi mà đi với người con gái khác . 

- Cảnh sát sắp đến rồi, em đưa cậu ta đi bệnh viện trước đi . Mai Lam đang trong tình trạng nguy kịch, anh phải đến đó một chuyến .

Tôi lắp bắp mãi không lên lời vì sợ hãi :

- Ở lại với ...em...đi. Cô ấy có ...bác sĩ bên cạnh rồi mà . Xin anh đấy .

Cuối cùng anh ấy vẫn gạt bỏ bàn tay của tôi ra khỏi vạt áo của anh ấy, anh ấy chọn cô, không chọn tôi .

Còn tôi thì sao? Tại sao bây giờ tôi mới chịu để ý đến ánh mắt bi thương ngày hôm đó của Minh Nam? Là vì vết thương hay là vì tôi ? Tôi chưa từng nghĩ nhiều, rằng cậu ấy luôn bên cạnh tôi mọi lúc, mọi nơi, cậu ấy không bao giờ để tôi phải buồn hay suy nghĩ nhiều . 

Đơn giản như vậy, nhưng tôi chẳng thể nhận ra . 

- Tôi không quan tâm tình yêu của anh ấy nữa rồi, nếu anh ấy yêu tôi, anh ấy sẽ không do dự giữa cô và tôi lâu đến thế.Tôi không phải thần thánh, nhưng ít ra tôi có trái tim không phải sao? Tôi thua cô, có lẽ không phải vì thương hại, mà là vì cảm giác, anh ấy không yêu tôi.

Trong tim tôi vẫn có cảm giác nhói đau khi Hoài Linh bước vào với khuôn mặt tràn đầy sự lo lắng . Anh ấy cau mày nhìn tôi rồi kéo Mai Lam đứng dậy .

- Em lại muốn nói gì với cô ấy nữa ? Lỗi là ở anh, anh muốn trút giận thì trút lên anh, cô ấy không đáng bị như thế.

Tôi cười khẩy, tất cả chúng tôi đều là đồ ngốc trong cái vòng luẩn quẩn tình ái này .

- Giờ thì cô hiểu rồi đấy, không một ai muốn người mình yêu phải chịu tổn thương cả . Cho dù đứng giữa sự chọn lựa giữa hai cô gái, tình cảm của anh ấy đã vượt qua cả giới hạn rồi . Tôi chắc chắn là cô hiểu.

Tôi không có tâm trạng để ý đến biểu cảm kinh ngạc của hai người họ nữa, nụ cười trào phúng của tôi như đông cứng lại khi nhìn thấy vết thương trên khóe môi Hoài Linh .Tôi cố giữ cho tông giọng bình tĩnh nhất có thể:

- Anh đánh nhau với cậu ấy?

Tôi chạy thật nhanh ra khỏi quán cà phê, trong đầu tôi chỉ quanh quẩn câu nói của Minh Nam.

Tớ rất muốn cho người làm cô gái ấy tổn thương một trận, nhưng lại sợ ,cô gái ấy càng thêm ghét bỏ tớ .Mà ghét bỏ thì có sao cơ chứ? Cô ấy cũng không yêu tớ.
*** 
Thương một người không cần những đắn đo

- Xin lỗi, tớ nhận ra vài thứ quá muộn. Xin lỗi, lại bắt cậu phải chờ thêm một thời gian nữa rồi . Tớ, thực sự không muốn mang một trái tim vẫn còn vết thương cũ tặng cho cậu .

- Xin lỗi, tớ luôn yếu đuối như vậy, luôn luôn để cậu phải tốn sức bảo vệ .

- Xin lỗi, tớ đã không đủ tinh ý, không thể nhận ra ánh mắt mỗi khi cậu nhìn tớ. Giờ thì tớ hiểu cảm giác của cậu rồi, rất đau phải không?

- Xin lỗi, tớ lại luôn nghĩ, cậu bạn thân không bao giờ có thể yêu tớ, cậu ta cứ âm thầm bên tớ mỗi ngày, đến nỗi tớ không nhận ra cô gái cậu ấy thích, lại là tớ.

- Xin lỗi, mỗi khi tớ buồn, tớ lại lôi cậu ra để trút giận. À, mà chuyện này cũng không thể trách tớ, cậu tự nguyện phải không? ...Ai bảo cậu quá ngốc cơ chứ??? 

- Đồ ngốc, vết thương để lại sẹo thì sao? Còn đau ... không?

Minh Nam mỉm cười nhẹ, y hệt như hàng ngàn lần cậu ấy nhìn tôi và mỉm cười, chỉ là lần này, tôi có thể cảm nhận được một chút ít sự dịu dàng đã hiện hữu từ lâu rồi . Minh Nam xoa đầu tôi rồi cậu ấy lại khẽ khàng vuốt những sợi tóc mái hơi rối của tôi .

- Đúng là không thể trách cậu bất cứ điều gì cả. Đều là tớ tự muốn làm cái đuôi đằng sau cậu. Chỉ là, cái đuôi này hơi tham lam, luôn hy vọng một ngày nào đó cậu quay đầu lại để ít ra, cậu cũng có thể hiểu,… tớ luôn ở bên cạnh cậu .

© Mih Ngoc Nguyen – blogradio.vn

Bạn thân mến! Người ta có thể dễ dàng rung động trước một người nào đó. Người ta có thể cần rất nhiều thời gian để quên đi một người. Nhưng mối tình thầm lặng, không ồn ào, tựa như những cơn mưa dầm thấm lâu mới là thứ tình cảm sâu đậm nhất. Vì vậy, khi yêu một người mà người ấy vẫn hướng trái tim về một nơi khác, bạn cũng đừng vội nản lòng. Hãy kiên nhẫn và thật chân thành, đợi chờ đến ngày trái tim họ mở lối nhé!


Giọng đọc: Phương Dung, Tuấn Anh
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga
Facebook Comments
Blogger Comments
Góc Tâm Hồn Nhỏ - Từ tâm hồn đến trái tim

Copyright © 2017 - Góc Tâm Hồn Nhỏ - Từ tâm hồn đến trái tim ®