Bài Mới

7 triết lý nhân sinh, chỉ những ai đã trưởng thành mới hiểu…

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Đời người, nói dài cũng không quá dài, nói ngắn cũng không thật ngắn, được sống một ngày chính là có phúc. Trân quý từng phút giây, bởi thời gian một khi trôi đi sẽ không bao giờ trở lại.

7 triết lý nhân sinh, chỉ những ai đã trưởng thành mới hiểu…
Con người có thể sống được một ngày, chính là đã có phúc khí, cần quý trọng. (Ảnh: Wikihow)

1. Làm người, không cần thiết tự cho mình là đúng, trái đất một khi chuyển động thì ai ai cũng phải động theo. Từ xưa đến nay, người làm càn đều không có kết cục tốt đẹp. Cho nên, dù có khả năng, cũng nhất định phải bảo trì sự khiêm tốn, đúng mực. Làm thật tốt công việc của mình, nếu là vàng thì tất sẽ lấp lánh ánh quang.
2. Phiền não, cũng đừng quên nở nụ cười; gấp gáp, cũng nhất định phải chú ý ngữ khí; gian khổ, cũng đừng quên kiên trì nhẫn nại; mệt mỏi, cũng không được quên phải yêu lấy bản thân mình.
3. Cuộc sống đơn giản là cuộc sống hạnh phúc nhất. Làm người, biết đủ thường vui, rộng lượng tha thứ, sự tình gì cũng không thể nghĩ quá phức tạp, tâm mang nặng nhiều thứ ắt sẽ mệt mỏi. Đối với trí nhớ cần định kỳ xóa bỏ, đem những người và sự tình không thoải mái trong lòng xóa cho sạch hết.
7 triết lý nhân sinh, chỉ những ai đã trưởng thành mới hiểu…
Nhân sinh không có nếu như, chỉ có kết quả. Quá khứ không thể tìm lại, nếu có thể trở lại, thì nhất định đã không còn hoàn mỹ. (Ảnh: 1080plus)
4. Con người có thể sống được một ngày, chính là đã có phúc một ngày, cần quý trọng. Đời người ngắn ngủi mấy chục năm, đừng để bản thân mình phải ân hận, tiếc nuối. Mặt trời mọc hướng Đông lặn hướng Tây, buồn cũng hết một ngày, mà vui cũng hết một ngày. Không để tâm vào những chuyện vụn vặt, thân tâm đều thoải mái.
5. Có một số việc, nhẹ nhàng buông xuống sẽ thoải mái. Có một số người, nhớ kỹ nhớ sâu, chưa hẳn đã là hạnh phúc. Có chút đau khổ, xem nhẹ chúng, rốt cuộc cũng chỉ là giúp ta tôi luyện. Đường đời nhấp nhô, rèn luyện cho bản thân một phần ôn hòa; mưa gió cuộc đời, giúp bản thân giữ được nụ cười tươi. Cuộc sống, chính là thông cảm cùng thấu hiểu, mang vui vẻ đặt ở trong lòng, lẳng lặng hòa tan, chậm rãi khuếch tán.
6. Nhân sinh không có nếu như, chỉ có kết quả. Quá khứ không thể tìm lại, nếu có thể trở lại, thì nhất định không còn hoàn mỹ.
7. Những thứ thuộc về người khác, bạn không cần hâm mộ, chỉ cần cố gắng, bạn cũng sẽ đạt được. Những thứ mình có, bạn không cần khoe khoang, bởi vì những thứ đó người khác nỗ lực cũng có thể đạt được.
Thêm một chút vui vẻ, bớt một chút ưu phiền, bất luận giàu hay nghèo, địa vị cao hay thấp, tri thức nông hay sâu, chỉ cần mỗi ngày vui vẻ mỉm cười, mệt mỏi coi như không, thì chính là sống đời của thánh nhân, thong dong tự tại.
Tuệ Tâm biên dịch
Read More

Làm người, ngốc một chút mới là hạnh phúc

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Làm người, khờ khạo một chút sẽ hạnh phúc, sống quá thông minh sẽ mệt mỏi. Nghĩ quá nhiều, tâm trạng dễ phiền muộn; quan tâm quá nhiều, dễ mẫn cảm đa nghi; bận tâm quá nhiều, dễ nghĩ đến được mất.

Làm người, ngốc một chút mới là hạnh phúc
Làm người, khờ khạo một chút mới là hạnh phúc. (Ảnh: weixinyidu)
Làm người, ngốc nghếch một chút, thì có thể thản nhiên đối đãi sự tình. Có câu rằng: “Kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc”, khờ khạo một chút, cũng không phải thể hiện rằng chỉ số thông minh thấp, hoặc là người chậm hiểu, mà là đối với nhân sinh có một phần thấu hiểu, một phần thản nhiên.
Cơ hội tới, thì gắng sức tranh thủ làm cho thật tốt. Đối với những thứ không thể đạt được, thì có thể mỉm cười bỏ qua; tình cảm không thể với tới được, thì cũng có thể buông bỏ nhẹ nhàng.
Những người ngốc nghếch như vậy, lòng dạ sẽ càng rộng rãi, cũng dễ dàng thỏa mãn, tâm tình khoái hoạt. Làm người, ngốc nghếch một chút, không đi so đo thì cuộc sống càng tự tại.
Làm người, ngốc nghếch một chút thực ra vẫn tốt hơn, quá tính toán sẽ mệt chính mình
Với người tham món lợi nhỏ, kẻ ‘ngốc’ cũng không ngại mà nhượng lại họ vài phần.
Với người ham sĩ diện bề ngoài, cũng không ngại mà khen ngợi họ vài câu.
Với những người thích a dua nịnh hót, thì yên lặng rời xa, không để ý tới nữa.
Không phải là nhìn không thấu, mà là không nói ra.
Không phải không cảm thấy tổn thương, mà là mặc kệ.
Kẻ ngốc nghếch, thông thường lại có thể hiểu được bao dung và cảm ân.
Làm người, ngốc một chút mới là hạnh phúc
Làm người, ngốc nghếch một chút, không đi so đo thì cuộc sống càng tự tại. (Ảnh: Pinterest)
Làm người, ngốc một chút, sẽ không bao giờ thiệt thòi
Hạnh phúc kỳ thực rất đơn giản, chỉ cần hiểu được khi nào nên tiến, nên thoái.
Có những người nhìn không thuận mắt, thì không để ý tới nữa.
Có chút lý lẽ nói không rõ ràng, thì thôi không giải thích nữa.
Có chút tư tưởng nghĩ không thông, thì thôi không cần vướng bận.
Không tranh giành là một loại trí tuệ, cũng là một loại từ bi, buông tha chính mình, cũng buông tha người khác. Làm người, ngốc một chút, kỳ thực cũng không có chút gì là thiệt thòi.
Không yêu cầu quá nhiều đối với thân nhân, thì gia đình sẽ hòa thuận.
Không tranh chấp quá nhiều với người yêu, thì tình cảm mới bền lâu hạnh phúc.
Không cùng bạn bè tính toán chi li, thì tình bạn càng thêm vững chắc.
Làm người ngốc một chút, học cách khiến cuộc sống của mình trở nên vui vẻ, không nóng vội mưu cầu, không so đo quá nhiều.
Xưa nay có bao nhiêu người thông minh quá lại bị thông minh hại? Từ nay trở đi, làm một người khờ khạo, không để những sự tình thế tục làm phiền lòng, như vậy mới có thể bình thản giữa cuộc đời, mới đạt được cảnh giới thong dong tự tại.
Tuệ Tâm biên dịch
Read More

4 câu nói đầy trí tuệ của Phật gia

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Những câu nói đầy thâm thúy và trí tuệ của Phật gia, có thể là kim chỉ nam cho cuộc sống đời người…

4 câu nói đầy trí tuệ của Phật gia

Đời người, có thể chiến thắng bản thân mình chính là chiến thắng vinh quang nhất. (Ảnh: Grego)

Câu nói thứ nhất: Tài sản lớn nhất đời người là sức khỏe

Mặc dù điều này mọi người đều biết, nhưng thực sự lĩnh ngộ được nó, lại không phải chuyện dễ dàng. Nhìn lại nhân loại từ xưa đến nay, biết bao người, hoặc vì danh lợi mà dấn thân chỗ hiểm, hoặc vì chức quyền mà bôn ba khắp chốn, hoặc vì tình cảm mà buồn rầu khổ não. Hết thảy đều coi danh, lợi, tình là mục tiêu truy cầu cả đời của mình, mà lại không biết, tài sản lớn nhất của đời người chính là sức khỏe.

Có một câu chuyện, kể về một người đàn ông coi tiền như sinh mạng. Sau khi ông ta phát hiện ra một ngọn núi toàn vàng bạc, châu báu, thì vui mừng quá đỗi. Thế nhưng, vì lòng tham vô đáy, cuối cùng lại bị kẹt trong núi báu này mà không cách nào thoát ra. Ngọn núi toàn châu báu lại trở thành nơi chôn thây của rất nhiều người. Điều này chẳng phải quá bi đát hay sao?

Bởi vậy có thể thấy được, khỏe mạnh là điều quý giá nhất, cũng là tài phú lớn nhất của sinh mệnh con người. Nếu như một người có thể nghĩ được thông suốt như vậy, thì hết thảy những thứ như danh lợi, dục vọng… đều trở thành hư ảo.

Câu nói thứ 2: Đáng thương lớn nhất đời người chính là đố kỵ

Trong cuộc sống, đố kỵ chính là loại sự tình dễ dàng gặp phải nhất. Xưa kia, Lý Tư vì đố kỵ tài năng của đồng môn Hàn Phi mà đã dâng lời xàm tấu lên Tần vương khiến Hàn Phi phải chết trong nhà ngục; Bàng Quyên vì đố kỵ học thức vượt trội của Tôn Tẫn, nên đã sử dụng độc kế hãm hại, khiến Tôn Tẫn cả đời phải chống nạng.

Theo quan điểm Phật gia, Lý Tư và Bàng Quyên đều là những người rất đáng thương. Họ mặc dù nhất thời đã thực hiện được mục đích của mình, nhưng đến cuối cùng đều không có kết cục tốt đẹp.

Đố kỵ là một loại bệnh, và người luôn ganh ghét đố kỵ thì cả đời sẽ chẳng được yên bình. Hôm nay sợ người nào đó vượt qua mình, ngày mai lại lo lắng người nào đó bỏ xa mình. Họ cả ngày đều sống trong loại bệnh trạng đáng thương như vậy.

Trái lại, trong lịch sử, những người công thành danh toại, đều coi đố kỵ là một hành vi đáng xấu hổ. Âu Dương Tu là nhà thơ, nhà văn lớn thời Bắc Tống. Năm đó, ông đã đề bạt hậu bối của mình là Tô Đông Pha. Có người thấy vậy, liền nói với Âu Dương Tu rằng: “Tô Đông Pha tài nghệ xuất chúng, nếu như ông đề bạt người này, chỉ sợ sau 10 năm, người trong thiên hạ chỉ biết có Tô Đông Pha mà không biết đến Âu Dương Tu”.
4 câu nói đầy trí tuệ của Phật gia

Tô Đông Pha. (Ảnh: 360doc)

Nhưng Âu Dương Tu chỉ cười nhạt, và vẫn tiếp tục đề bạt Tô Đông Pha. Bởi thế, người đời sau càng thêm sùng kính Âu Dương Tu. Tô Đông Pha nhờ đó có cơ hội trổ hết tài năng của mình, trong lòng luôn cảm kích Âu Dương Tu, để sau này viết một bài điếu văn danh chấn thiên cổ.

Câu nói thứ 3: Kẻ địch lớn nhất đời người là chính mình

Con người khi còn sống thì không thể tránh được những kẻ đối địch với mình. Trên đời, kiểu người nào cũng có, như lưu manh, vô lại, tiểu nhân,… những lời nói việc làm của họ có thể khiến chúng ta cảm thấy tức giận.

Nhưng nếu xét kỹ lưỡng, những tác nhân bên ngoài đó thật không đáng kể, kẻ địch lớn nhất vẫn là chính mình. Một người có thể chiến thắng mình, thì không có gì là không thể chiến thắng được, trở thành kẻ bách chiến bách thắng.

Một khi chiến thắng chính mình, thì ngay trong tư tưởng đã có một bước nhảy vọt, cuộc sống sẽ mở ra một trang mới.

Câu nói thứ 4: Hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời là cho đi

Trong xử thế cuộc sống, có thể nắm giữ được là một loại dũng khí, nhưng có thể buông bỏ đi lại là một loại độ lượng.

Cuộc sống đầy những nhấp nhô khúc khuỷu, có thể dùng tâm bình thản để đối đãi không phải chuyện dễ dàng. Những đại nạn và tổn thất nặng nề, có thể thản nhiên chấp nhận, đây là một loại độ lượng.

Phật gia dùng tâm rộng lớn để bao dung thiên hạ, đây là thể hiện của một loại cảnh giới rất cao. Con người ở trên đời, có thể bình ổn mà sống, chính là một loại siêu thoát. Nhưng loại siêu thoát này cần nhiều năm tôi luyện mới dưỡng thành được. Cầm lên được, quả là đáng ngưỡng mộ, nhưng thả xuống được, mới là chân lý xử thế của cuộc sống.

Chỉ cần 4 câu nói đầy trí tuệ của Phật gia này, cũng đủ để mọi người hưởng thụ cả đời. Làm người như vậy, ắt sẽ không có phiền não, sẽ không có bệnh tật phát sinh. Nếu đã có bệnh, cũng có thể đối đãi một cách đúng đắn, thản nhiên vui sống, biến có bệnh thành vô bệnh. Những câu nói này, có thể giúp cho những phàm phu tục tử chúng ta biết được bao nhiêu gợi ý trân quý.

Tuệ Tâm biên dịch
Read More

Em đã mệt mỏi rồi, tựa vào anh chút được không?

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Tại sao phải cố với lấy chiếc vương miện nữ hoàng, trong khi chỉ cần làm công chúa trong vòng tay ai đó là đã đủ hạnh phúc lắm rồi?

Em không muốn cố tỏ ra là mình mạnh mẽ nữa đâu anh. Em cũng muốn được như những cô gái khác, được nhõng nhẹo người yêu một cách vô tội vạ, được mè nheo làm nũng, được cưng chiều như một nàng công chúa.

Tại sao phải cố với lấy chiếc vương miện nữ hoàng, trong khi chỉ cần làm công chúa trong vòng tay ai đó là đã đủ hạnh phúc lắm rồi?

Người ta cứ bảo con gái thì nhất định phải mạnh mẽ, nhất định phải độc lập, không cần dựa dẫm vào ai. Nhưng người ta đâu biết, để làm được như thế thì con gái phải mệt mỏi đến nhường nào?

Mạnh mẽ vốn dĩ không phải là bản tính của con gái. Con gái là yếu mềm. Cho nên cố gồng mình lên để mạnh mẽ chỉ làm cho các cô gái trở nên tuyệt vọng hơn mà thôi. Em có thể mạnh mẽ ngày một ngày hai, chứ làm sao mạnh mẽ được cả một đời? Em có thể không cần đàn ông ngày một ngày hai, chứ làm sao có thể lủi thủi đơn côi một mình cả đời?


Em đã mệt mỏi rồi, tựa vào anh chút được không?

Em không muốn, không bao giờ muốn trở thành mẫu con gái độc lập tự chủ và cô đơn đâu anh. Vì như thế sẽ làm em như tách biệt với thế giới này mất. Em không muốn sống một mình, không muốn tự chèo lái qua mọi nỗi đau, không muốn thấy những nếp nhăn già nua xuất hiện và dần trở nên xấu xí khi bên cạnh mình vẫn chẳng có ai.

Mong ước của em là có một tình yêu bình dị, ở đó em và người yêu em sẽ yêu nhau một cách chân thành. Em chỉ muốn có một nơi để tựa vào lúc yếu lòng, một bàn tay để nắm khi cùng nhau đi trên phố. Em cũng chỉ muốn có được thứ hạnh phúc ngọt ngào và nhỏ nhoi như bao cô gái khác.

Cho nên anh hãy xuất hiện đi. Chàng trai dành riêng cho em à, em đã chờ đợi anh lâu lắm rồi. Em biết chắc chắn anh sẽ xuất hiện, sẽ cho em thấy em cũng là một nàng công chúa trong lòng anh, để được anh cưng chiều và yêu thương. Nhưng đừng tàn nhẫn bắt em chờ lâu hơn thế.

Em bây giờ, đã mệt mỏi lắm rồi đây…

Em bây giờ, cần anh lắm rồi đây…

Em bây giờ, tựa vào anh chút nhé…


Theo: Trí Thức Trẻ
Read More

Đó là chàng trai luôn cài quai mũ bảo hiểm cho tôi”

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Tôi đã không biết mình yêu anh nhiều như thế nào, cho đến khi có một một người bạn cố tìm cách “dìm hàng” anh ấy trước mặt tôi…

Chuyện tình yêu của tôi chẳng có gì cả, đến nỗi tôi còn đặt tên album bí mật trên facebook – nơi lưu giữ những tấm ảnh chụp chung của chúng tôi là "chuyện tình nhạt nhẽo". Thậm chí là hashtag trên instagram cũng vậy. Nghĩa là chuyện của chúng tôi cứ bình bình thường thường như bao nhiêu câu chuyện khác, của biết bao nhiêu người khác thôi.

Cho đến một ngày…

Tôi đi họp lớp cấp 3, bạn trai tôi bận việc nên không thể có mặt cùng tôi được. Anh chỉ đưa tôi đến, thơm một cái vào trán và vẫy tay chào tôi. Nói rằng hãy "alo" cho anh tới đón khi tôi trở về.

Đó là chàng trai luôn cài quai mũ bảo hiểm cho tôi”

Tôi nhanh chóng sải bước đi vào phía bên trong quán café, nơi những cô bạn gái đã ngồi quân quần khá đông đủ. À, quên chưa thông tin tới bạn, lớp chúng tôi là lớp chuyên văn, vậy nên số bạn trai rất ít ỏi, có thể nói là chỉ đếm trên đầu ngón tay, còn lại là con gái hết. Bạn biết mà, sự thật này cũng khá là phổ biến đối với các lớp chuyên đúng không?

Và tôi nhớ cái ngày ra trường, đám con trai có vẻ mừng ra mặt, vì chúng nó sắp được thoát "một lũ vịt giời" – cách mà chúng nó gọi chúng tôi đấy. Cho nên tôi đồ rằng những lần họp lớp sẽ vắng mặt mấy đứa ấy, chỉ vì chúng nó rất… ngại khi phải ngồi giữa một đám bạn là con gái.

Vậy mà điều tôi tiên đoán thành sự thật. Kể từ năm đầu tiên sau khi rời trường, chẳng một mống bạn con trai nào có mặt trong những buổi họp lớp cả. Nhưng thôi, kệ chúng nó đi. Bây giờ thì hẳn là mỗi đứa một nơi, có đứa đã lập gia đìnhvà con cái nheo nhóc, thiếu chúng nó, chúng tôi chỉ còn lại là những cô bạn thân, vẫn cứ là vui chán!

Đó là chàng trai luôn cài quai mũ bảo hiểm cho tôi”

Bạn biết không, một trong những câu chuyện nóng nhất khi chúng tôi gặp mặt nhau luôn là hỏi về tình yêu tình báo, trước cả câu hỏi về công việc và gia đình. Mà đấy rồi xem, kể cả có hỏi về công việc và gia đình thì cũng chẳng mấy chốc lại vòng về tình yêu tình báo. Con gái ấy mà, là chúa tò mò về các vấn đề tâm tư tình cảm.

Lần lượt từng cô gái trong số chúng tôi phải khai sạch sành sanh với những đứa còn lại về tình trạng mối quan hệ hiện tại của mình. Đến lượt tôi cũng không phải là ngoại lệ. Có một đứa à lên một cách hào hứng. Rằng nó vừa nhìn thấy anh ấy đưa tôi đến ngoài kia rồi. Ý là tôi đừng có mà tìm cách thoái thác hay lẩn tránh.


Tôi mỉm cười. Còn chưa kịp lên dây cót tinh thần để kể về câu chuyện tình như cái bình của mình, thì lần lượt từng câu hỏi vang lên:

"Anh ấy làm ở đâu?"

"Đã lên sếp chưa? Thu nhập một tháng bao nhiêu tiền?"

"Gia đình anh ta chắc là cũng khá lắm nhỉ?"

"Này, đã có nhà riêng trên Hà Nội chưa thế?"

Tôi bắt đầu chóng mặt. Gượm đã. Không một ai lên tiếng hỏi xem tôi có cảm thấy hạnh phúc hay không à? Và thay vì hỏi về nghề nghiệp và thu nhập của anh ấy, không một ai hỏi xem tính cách của anh có thú vị không, đối xử với tôi có tốt hay không à?

Tuy vậy, tôi vẫn kiên nhẫn trả lời các câu hỏi trong phạm vi cho phép. Nghĩa là không quá riêng tư (như thu nhập mỗi tháng) thì tôi vẫn sẵn lòng "public" cùng các cô nàng. Mọi chuyện cũng chẳng có gì đâu, cho đến khi một trong số đó (không biết vô tình hay cố ý) bĩu môi mà rằng:

"Thời buổi này còn đi yêu một anh chàng nhân viên quèn, nhà riêng chưa có, xe thì hạng xoàng xoàng thôi. Chẳng biết cậu nghĩ sao, chứ tớ thấy yêu như vậy thì không ổn đâu. Chẳng có gì đảm bảo cả."

Mọi người chợt im lặng. Sự vui vẻ ban đầu tan biến hết, nhường lại là một không khí hình sự đến lạnh người. Ánh mắt tôi sáng quắc lên khi nghe câu nhận xét ấy. Các mạch máu trong người tôi nóng ran, cảm giác như máu được vận chuyển với tốc độ gấp hai ba lần bình thường. Và tôi hỏi lại.

"Chẳng lẽ yêu chỉ vì nhìn vào ví tiền của người ta thôi hay sao?"

Đó là chàng trai luôn cài quai mũ bảo hiểm cho tôi”

Có vẻ như câu hỏi của tôi quá ngây thơ và ngờ nghệch, cô bạn ấy nhếch mép cười và không buồn đáp lại nữa. Tôi thì thấy sự tự ái của mình đã chạm đáy, tôi không thể ngồi đây và nghe người ta miệt thị về người yêu mình một cách vô duyên kinh khủng như vậy.

Đáng lý ra, tôi chỉ nên lẳng lặng để dĩ hòa vi quý. Nhưng không hiểu sao, khi nghĩ tới ánh mắt của anh ấy, cái vuốt tóc của anh ấy, nụ hôn vào má của anh ấy, cả nụ cười của anh ấy nữa, tôi lại bùng lên mạnh mẽ.

"Tớ không cần biết cậu sẽ yêu một người đàn ông như thế nào, giàu có và quyền lực ra sao. Nhưng đối với tớ, người yêu tớ bây giờ là tuyệt nhất. Chí ít thì anh ấy chưa bao giờ để cho tớ phải một mình, cũng chưa bao giờ để cho tớ phải đói.

Anh ấy có thể chưa giàu, nhưng cũng chưa bao giờ tiếc rẻ tiền bạc với tớ. Chắc là quan niệm của chúng ta mỗi người mỗi khác. Cậu thì cần một người đàn ông có nhiều tiền, còn tớ lại cần một người đàn ông hào phóng về tình yêu dành cho mình. Thế thôi!"

Nói rồi tôi xin phép ra về sớm, bởi cơn tức giận đã khiến tôi đủ no rồi. Tôi "alo" cho người yêu, chỉ năm phút sau là anh có mặt. Lúc anh vừa "kít" xe một cái, tôi vẫn còn bần thần, mắt loang loáng nước. Anh ấy hỏi tôi "sao thế?", rồi vừa lúc đó cầm mũ bảo hiểm úp lên đầu tôi, cẩn thận đeo khẩu trang cho tôi, cài quai mũ cho tôi.

Mặt tôi vẫn bí xị, nhưng tôi ngoan nhoãn leo lên xe và vòng tay ôm lấy anh. Này, tôi có nên kể cho anh nghe những bực dọc và tức tối ngày hôm nay không nhỉ? Và tôi cũng muốn cho anh biết rằng tôi chưa bao giờ ngừng tự hào về anh – chàng trai mà tôi yêu.

Chàng trai vẫn luôn dịu dàng và ấm áp đối với tôi. Người chưa bao giờ quên cài quai mũ bảo hiểm cho tôi khi hai đứa đi cùng nhau. Một người đáng để yêu như thế… vậy mà…

Thôi, chẳng kể nữa. Chỉ một mình tôi biết là đủ rồi, thế gian ngoài xì xào điều gì, mặc kệ người ta đi! 


Theo: Trí Thức Trẻ

Read More

Đã bao giờ bạn muốn yêu lại tình cũ chưa?

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Ngay bây giờ, tôi cồn cào và da diết nhớ về tình cũ. Tôi vẫn ngỡ chỉ một câu à ơi của người ta thôi, tim tôi sẽ rụng ra mất…

Tôi đã và đang như thế đây. Tôi loay hoay khốn khố trong một núi chồng chất những suy nghĩ dằn vặt bản thân mình. Hóa ra, tôi không mạnh mẽ như là tôi vẫn tưởng. Bất cứ lúc nào tôi cũng có thể nhớ đến anh ta và bất khóc.

Nỗi nhớ thường ùa về không báo trước, như một cơn gió ngỗ ngược chạy xộc thẳng vào mắt tôi, cay xè. Tôi lặng người đi qua từng con phố, dừng chân ở từng góc quán quen, và tôi lại nhâm nhẩm hát những bản tình ca cũ rích.

Này, thật thảm hại và thê lương có đúng không? Tôi cũng tự ý thức được dáng vẻ bết bát đến vô cùng của chính mình. Chỉ có điều, quá khứ vẫn mãi chưa buông tha tôi. Tôi bây giờ như một kẻ hành khất tình yêu từ người cũ. Mặc dù trước đây, đó vẫn là điều mà tôi ghét cay ghét đắng.

Tôi nhớ cái cách anh ta đứng đợi tôi dưới hiện, mỗi khi anh ta đi chơi bóng về. Tôi nhớ cái cách anh ta vuốt tóc mái cho tôi, nhấc túi ra khỏi cốp xe cho tôi, cài quai mũ bảo hiểm cho tôi…

Gã đàn ông nào càng tử tế với bạn khi yêu, bạn càng khó lòng quên được gã. Đó là một sự thật rất hiển nhiên thôi. Và tôi cứ bấu víu vào một góc mong manh nào đó trong tim, tự ý nuông chiều mình được phép nhớ nhung và nuôi hy vọng.


Mặc dù, tình yêu thì đã chết từ rất lâu…

Đã bao giờ bạn muốn yêu lại tình cũ chưa?

Ngày ấy, nếu tôi không cứng đầu cứng cổ, không ngang bướng xua đuổi anh ta đi, thì chắc có lẽ bây giờ chúng tôi vẫn mặn nồng. Ấy là tôi vẫn thường nghĩ thế, tự nghĩ ra như thế và nhủ với lòng mình.

Biết đâu, khi tôi cố gắng, khi tôi nỗ lực liên lạc thì mọi chuyện sẽ khác? Anh ta sẽ mủi lòng quay trở lại, yêu thương cũ giống như những đốm tro tàn còn đỏ lửa được thổi bùng lên. Và tình yêu lại sống?


Nhưng không. Bạn đừng ngốc nghếch giống như tôi nhé! Bởi đó chỉ là những lời tự huyễn hoặc bản thân mà thôi. Tình yêu hết là tình yêu đã chết. Người ra đi bởi người chẳng có lòng ở lại.

Đã bao giờ bạn muốn yêu lại tình cũ chưa?

Trên đời này, không ai yêu ai mà có thể từ bỏ nhau một cách quá dễ dàng. Có chăng, là tình yêu chưa đủ lớn, hoặc là tình yêu đã không còn nồng. Bởi vậy, đừng cố chấp, đừng ngu si, đừng u mê trong một đống suy nghĩ rối tinh. Về việc ai đó còn đang nhớ đến bạn, còn đang dõi theo bạn, còn đang chờ đợi bạn ở cuối con đường.

Hãy học cách suy nghĩ rằng cuối con đường vẫn có người chờ đợi bạn, nhưng sẽ là một người khác – người hoàn toàn có thể chấp nhận bạn, và là người sẽ không bao giờ rời đi!


Theo: Trí Thức Trẻ
Read More

Tự tìm kiếm niềm vui cho mình

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Bạn gọi điện than: “Đã buồn rồi mà người yêu cũng không, bạn bè cũng không có ai đi chơi hay xả stress cùng” – “Không có ai thì đi một mình” – “Đi một mình thì có mà hâm à, chán chết”.

Rồi bạn tắt máy cái cụp sau vài câu tranh luận qua lại. Với bạn, đi nhà sách, siêu thị, lang thang hay một mình đến nơi nào đó đông người là điều gì đó không tưởng, trông có vẻ ngớ ngẩn. Người ta nhìn vào sẽ nghĩ rằng bạn đang bị thất tình, tự kỷ, hay có vấn đề gì đó về thần kinh. Bạn sợ người khác phán xét hay đánh giá bạn này nọ. Bạn sợ cô đơn và sợ người khác thấy sự cô đơn của bạn. Không biết những lúc tôi một mình đến công viên, nhà sách… người khác nhìn vào có bảo là tôi bị tự kỷ không nhưng đối với tôi, điều đó rất đỗi bình thường. Thậm chí, đôi khi buồn, đi chơi một mình còn đem lại nhiều cảm xúc và hiệu quả cao hơn nếu đi cùng ai đó.

Bạn bè là quà tặng của cuộc sống. Ai đó từng nói: “Bạn bè cũng như tài sản”. Càng nhiều bạn bè đồng nghĩa người đó càng giàu có. Sẽ thật tuyệt nếu bất cứ khi nào ta cần cũng có bạn bè bên cạnh. Càng tuyệt hơn nếu có được những người bạn đủ thân, sâu sắc, thấu hiểu lẫn nhau, yêu cái đẹp lẫn cái tốt và chịu đựng được nhau mỗi lúc tâm trạng ta không bình thường. Nhưng không phải ai cũng may mắn có được những người bạn như thế. Hoặc nếu có, không phải lúc nào ta cần, họ cũng có thể ở bên. Thế nên, bất cứ ai dù là người không có bạn bè, có ít hay nhiều cũng sẽ trải qua những lúc buồn bã, cô đơn mà chỉ có một mình. Không ít người yếu đuối không chịu được cảm giác này. Họ tìm mọi cách để có người bên cạnh, thậm chí, “vớ” bất cứ ai có thể dù mới quen chưa lâu. Để rồi sau đó, cái họ nhận được là một thứ tâm trạng tồi tệ hơn trong khi nỗi niềm chưa được giải tỏa.

Tự tìm kiếm niềm vui cho mình

Điều đáng nói không chỉ nằm ở chỗ họ sợ cô đơn mà còn sợ người khác nhìn thấy sự cô đơn của họ. Cái suy nghĩ đến nơi nào đó một mình luôn ám ảnh họ bằng những câu như: Thế có kỳ cục không, người ta sẽ nghĩ mình đang bị thất tình, bị tự kỷ hay chẳng kiếm ra nổi một người bạn để đi cà phê vào tối thứ bảy, người khác có đôi có đũa, trông mình thật lạc lõng làm sao… Suy cho cùng, điều đó cũng tự nhiên nhưng thật đáng tiếc nếu vì suy nghĩ ấy mà họ không chịu ra đường. Thay vào đó, lại tự giam mình trong bốn bức tường quen thuộc và gặm nhấm một mớ nỗi buồn không tên. Sự thật là buồn thì đã sao, tự kỷ thì đã sao, cô đơn thì đã sao… Đâu phải chúng ta là người duy nhất. Trên thế giới này, có hàng tỷ tỷ người như vậy. Họ ở đầy rẫy xung quanh, chỉ có điều người khác không nhận ra thôi.

Để cuộc sống vui vẻ và bớt tẻ nhạt không đồng nghĩa với đi đâu, làm gì cũng phải có ai đó bên cạnh. Có nhiều việc, nhiều nơi, người ta chỉ thấy thích và muốn đi cùng với một người nào đó. Như cà phê thì đi với A, nghe nhạc đi với B, đi xem phim với C. Nhưng có những nỗi buồn, không ai giúp được ngoại trừ bản thân mình. Một mình, sẽ không bị chi phối suy nghĩ, sẽ hiểu rõ bản thân cần và muốn gì nhất, sẽ nhìn thấu tận được căn nguyên sâu xa để tìm cách tháo gỡ. Chúng ta, nếu không thể đi cà phê, nghe nhạc, xem phim…một mình, lúc nào cũng cần ai đó bên cạnh thì làm sao có thể đi hết cuộc đời đầy khó khăn và thử thách này. Chúng ta, chỉ có thể lớn lên và trưởng thành khi có thể tự đứng trên hai đôi chân do cha mẹ sinh ra và tiến về phía trước bằng sự tự thân cần có.

Mùa hè đang đến dần, ve đã kêu ồn ã trên những tán cây. Mùa hè là mùa của sự sôi động và tràn đầy sinh lực. Vậy thì còn tiếc nuối gì những giờ phút một mình trong phòng kín mà không đứng dậy, làm đẹp và cười thật tươi bước ra đường để tự mình làm những điều mình thích. Đừng chờ đợi sự giúp đỡ từ người khác mà hãy tự giúp và tìm kiếm niềm vui cho bản thân. Đừng để ý đến những gì người khác nghĩ về mình bởi khi chúng ta còn tồn tại trên cõi này thì sống, trước hết là cho chúng ta.

Hồ Tịnh Thủy
Read More

Câu chuyện về hôm qua, hôm nay và ngày mai

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Một lớp của trường tiểu học Mỹ có 26 học sinh đặc biệt vì chúng đều có những quá khứ tội lỗi: em thì đã từng tiêm chích, em thì đã vào trại cải tạo, thậm chí có một học sinh nữ trong một năm đã phá thai ba lần.

Gia đình đã từ bỏ chúng, các thầy cô giáo và nhà trường cũng coi chúng là đồ bỏ đi. Cuối cùng, lớp học được giao cho cô giáo Phila chủ nhiệm. Ngay ngày đầu tiên của năm học, Phila đã không dọa nạt, ra oai với chúng như những giáo viên trước mà cô nêu Ra cho cả lớp một câu hỏi sau: “Cô kể cho các em một số điểm trong quá khứ của 3 ứng cử viên như sau:

Người thứ nhất luôn tin vào y thuật của thầy cúng. Ông ấy từng có hai người tình, ông ta hút thuốc và nghiện rượu trong nhiều năm liền. Người thứ hai đã từng bị đuổi việc hai lần. Ngày nào ông ta cũng ngủ đến trưa, tối nào cũng uống một lít rượu brandy và cũng từng hút thuốc phiện. Người thứ ba từng là anh hùng trong chiến đấu. Ông ta luôn giữ thói quen ăn kiêng, không hút thuốc, thỉnh thoảng mới uống rượu, thường uống bia nhưng không uống nhiều. Thời thanh niên chưa từng làm gì phạm pháp”. Cô hỏi cả lớp trong 3 người, ai sau này sẽ cống hiến nhiều nhất cho nhân loại.

Các em học sinh đồng thanh chọn người thứ 3, nhưng cô giáo làm cho cả lớp kinh ngạc khi trả lời:

Câu chuyện về hôm qua, hôm nay và ngày mai

“Các em thân mến, cô biết chắc chắn các em sẽ cho rằng chỉ có người thứ ba mới có thể cống hiến được nhiều cho nhân loại. Nhưng các em đã sai rồi đấy. Ba người này là những nhân vật nổi tiếng trong thế chiến thứ 2:

Người thứ nhất là Franklin Roosevelt, tuy tàn tật nhưng ý chí kiên cường, ông đảm nhận chức vụ tổng thống Mỹ trong bốn nhiểm kỳ liên tiếp.

Người thứ hai là Winston Churchill, thủ tướng nổi tiếng nhất trong lịch sử nước Anh.

Người thứ ba là Adolf Hitler, con ác quỷ phát xít đã cướp đi sinh mạng của hàng chục triệu người dân vô tội”.

Khi cô nói xong, tất cả học sinh đều ngây người nhìn cô và như không tin nổi những gì chúng vừa nghe thấy. Cô giáo nói tiếp: “Các em có biết không, những điều mà cô nói về ba nhân vật này là quá khứ của họ. Còn sự nghiệp sau này của họ, là những việc mà họ đã làm sau khi họ thoát ra khỏi cái quá khứ đó. Các em ạ, cuộc sống của các em chỉ mới bắt đầu, vinh quang và tủi nhục trong quá khứ chỉ đại diện cho quá khứ. Cái thực sự đại diện cho cuộc đời một con người chính là những việc làm ở hiện tại và tương lai. Hãy bước Ra từ bóng tối của quá khứ, bắt đầu làm lại từ hôm nay, cố gắng làm những việc mà các em muốn làm nhất trong cuộc đời mình, các em sẽ trở thành những người xuất chúng…”

Sau khi những học sinh này trưởng thành, rất nhiều người trên cương vị công tác của mình đã đạt được nhiều thành tích đáng tự hào: Có người trở thành bác sĩ tâm lý, có người trở thành quan tòa, có người trở thành nhà du hành vũ trụ. Điều đáng nói là, Robert Harrison, cậu học sinh thấp nhất và quậy phá nhất lớp, giờ đây trở thành giám đốc tài chính trẻ nhất của phố Wall.
Read More

Bí quyết 90/10

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Bí quyết 90/10 là gì? 10% cuộc đời là những gì xảy đến đối với bạn, 90% cuộc đời là do những phản ứng của bạn đối với những chuyện xảy ra.

Thế nghĩa là sao? Giờ hãy thử xét một ví dụ:

Bạn đang dùng điểm tâm cùng với gia đình. Con bạn làm đổ cà phê lên áo bạn. Chuyện đó xảy ra bất chợt, bạn không kiểm soát được.

Ðiều xảy ra tiếp sau đó là phản ứng thuộc quyền quyết định của bạn.

Bạn mắng cháu. Cháu phát khóc.

Bạn trách cả vợ mình đã đặt tách cà phê quá gần rìa bàn. Hai người bắt đầu cãi nhau một hồi.

Bạn đùng đùng bước lên lầu thay áo. Khi bạn trở xuống con bạn vẫn còn khóc, chưa ăn xong để đi học. Cháu bị lỡ chuyến xe đưa đón. Vợ bạn phải hối hả đi làm. Bạn đi nhanh ra, đưa con đến trường. Sợ trễ, bạn chạy xe vượt tốc độ cho phép. Sau khi chịu phạt nặng, bạn đưa con tới trường trễ hết 15 phút.

Con bạn chạy nhanh vào lớp không kịp chào bạn. Bạn đến văn phòng trễ 20 phút, lại thấy mình bỏ quên chiếc cặp ở nhà…

Một ngày của bạn đã bắt đầu thật khủng khiếp. Chuyện càng lúc càng tệ hại tiếp tục xảy ra…

Buổi chiều bạn buồn chán trở về nhà để thấy vợ con không vui vẻ đón mừng mình như ngày hôm trước.

Bí quyết 90/10

Tại sao bạn có một ngày buồn chán như thế?

A. Tại tách cà phê chăng?
B. Tại con bạn chăng?
C. Tại người cảnh sát à?
D. Do bạn gây ra đấy chứ?

Câu trả lời đúng là D. Bạn đã không làm chủ cái 90% thuộc quyền phản ứng của mình.

Cách phản ứng chỉ trong năm giây của bạn đã tạo nên một ngày bất hạnh.

Bạn cũng đã có thể phản ứng một cách khác.

Khi tách cà phê đổ, cháu bé muốn khóc, bạn đã có thể nói: “Không sao đâu con, lần sau con nên cẩn thận hơn một chút”.

Bạn nhẹ nhàng lên lầu thay áo và mang theo chiếc cặp. Bạn xuống nhà vừa kịp vẫy tay chào lại cháu bé lên xe đưa đón.

Vợ chồng bạn hôn nhau rồi cùng đi làm.

Bạn đến văn phòng sớm năm phút và vui vẻ chào các đồng nghiệp buổi sáng. Có lẽ sếp cũng khen bạn về một ngày làm việc có hiệu quả.

Hãy nhớ rằng phản ứng của bạn rất quan trọng. Chuyện bất ngờ xảy ra chỉ chiếm 10%, quyết định phản ứng của bạn chiếm tới những 90%.

Hãy nhớ và áp dụng bí quyết 90/10 cho mọi việc xảy ra trong ngày, bạn sẽ thấy cuộc đời bạn tốt hơn thật nhiều.

Chúc các bạn thành công với bí quyết trên.
Read More

Mọi việc không như ta thấy

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Hai thiên thần đi chu du dưới hình dạng của những người nghèo khó, dừng chân ở một ngôi nhà khá giả.

Hai thiên thần xin gia đình kia cho ở lại nhờ qua đêm nhưng gia đình đó rất khiếm nhã, tỏ vẻ khó chịu và bảo họ vào nhà kho mà ở.

Khi hai thiên thần dọn dẹp chỗ ngủ trên sàn lạnh, thiên thần lớn tuổi hơn trông thấy một lỗ trên sàn nhà và ra tay sửa lại nó.

Thiên thần nhỏ tuổi hỏi tại sao, thiên thần lớn trả lời: ” Mọi việc không phải luôn luôn như chúng ta thấy! “

Mọi việc không như ta thấy

Đêm hôm sau, họ lại dừng chân ở một gia đình nghèo và xin ở lại qua đêm. Hai vợ chồng bác nông dân túng thiếu về tài sản nhưng có thừa lòng hiếu khách nên đã mời cả 2 bữa ăn đạm bạc và mời họ ngủ trên giường.

Sáng sớm hôm sau, 2 thiên thần thấy 2 vợ chồng bác nông dân buồn rười rượi. Con bò duy nhất cung cấp sữa cho gia đình họ đã chết.

Thiên thần nhỏ tuổi hết sức sửng sốt về việc đó và kết tội: ‘Gia đình thứ nhất rất giàu có thì người lại giúp họ. Gia đình này nghèo khó và hiếu khách thì ngài lại bắt con bò của họ phải chết’.

Mọi việc không phải luôn như chúng ta thấy – Thiên thần lớn chỉ nói vậy.

Khi 2 thiên thần lại tiếp tục lên đường, thiên thần lớn mới nói: ‘Khi chúng ta ở trong nhà kho của gia đình giàu có, ta để ý thấy có một kho vàng dưới cái lỗ ở nền nhà kho, nhưng chủ nhà lại thô lỗ và keo kiệt nên ta hàn cái lỗ đó lại, họ sẽ không bao giờ tìm được vàng. Còn tối qua, khi chúng ta đang ngủ trên giường nhà bác nông dân nghèo, thần chết đã tới và nói phải đem vợ bác nông dân đi. Ta đã đưa con bò của nhà bác nông dân ra thay thế, và may mắn là thần chết đã chấp nhận con bò. ” Mọi thứ không phải luôn như chúng ta thấy!”
Read More

Từng nghĩ là hãy còn trẻ

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Tuổi trẻ, khi mà những bước đường ta qua, đôi phần không còn trong sáng như trẻ nhỏ, một ít khói bụi và những khúc cua rẽ ngang chẳng biết trước. 

Một vài người dừng lại ở những cột mốc lưng chừng, chưa biết chạm đến đâu, chưa biết là kết thúc hay là kép lại ngày trẻ hoang dại để vạch lại một lối về xưa cũ. Tuổi trẻ, nếu còn trẻ hãy cứ sống hết mình… Gắn mình vào những ước mơ tươi trẻ để biết một chân trời xanh vẫn chào đón bạn phía sau đôi lần vấp ngã. Rồi hãy cứ mĩm cười chào ngày mới, như thể, ngày hôm qua đã dạy ta cách đứng dậy, cười và lại chào đón những thách thức mới với người trẻ.

Từng nghĩ là hãy còn trẻ

Bạn tôi ơi, đôi lần dò dẫn mà vẫn không tìm thấy lối ra, hay chút ánh sáng của hy vọng cuối hành trình. Đừng buồn nhé, vì chỉ là đôi lần, đời, đời người trẻ chắc là ít nhất cũng phải trải qua vài cái đôi lần như thế, để thấy mình không còn non dại, ngốc nghếch hay vô tư giữa đời nữa. Nhé! Tuổi trẻ, nếu còn trẻ hãy gắn cuộc sống mình với đôi chữ “trách nhiệm”… Sống, cuộc sống của người trẻ, nhưng đừng quên gánh phần trách nhiệm về những sai lầm bạn đã gây ra.


Bởi vì tuổi trẻ, đôi lần loạng choạng bước sai lối về, đôi lần lạc bước giữa những cám giỗ của đời thường là điều không tránh khỏi. Bạn tôi ơi, có những sai lầm vô cũng đáng yêu nhưng cũng không ít lần lạc bước khiến ta phải ôm vào lòng những đau thương không tưởng. Bạn, có thể chọn đúng, có thể lựa sai, nhưng một lần nào đó sai lầm, đừng im lặng, đỗ lỗi hay lãng quên nhé. Hãy ghi nhớ và khắc nó vào tim, nơi bạn cảm thấy được nổi đau và xoa dịu nó bằng trách nhiệm của người trưởng thành. Nhé!

Tôi… Từng nghĩ là hãy còn trẻ, nên làm những thứ không tưởng, để thấy thất bại, đau khổ rồi tự thấy mình lớn lên, già đi. Từng nghĩ là hãy còn trẻ, nên cứ chấp nhận những vấp ngã, non nớt trong chuyện này, chuyện kia rồi tự thấy mình còn có biết bao nhiêu là người yêu thương ở bên cạnh.

Từng nghĩ là hãy còn trẻ, nên cứ yêu, để thấy nụ cười, nước mắt, chia ly, rồi tự thấy mình mạnh mẽ hơn. Từng nghĩ là hãy còn trẻ, nên đôi khi cứ đổ lỗi cho sự bồng bột, nông nổi để rồi tự thấy hối tiếc về những điều đã qua… Chỉ là từng nghĩ như vậy, nên giờ muốn thoát ra khỏi mấy cái ràng buộc xa xĩ, trá hình. Và tự thấy thương bản thân mình! Chỉ là từng nghĩ như vậy, sống hết mình cho ngày trẻ trước khi già đi…
Read More

3 câu chuyện cuộc sống

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Liệu bạn có nhận thấy, điều mà con người cần nhất trên thế gian này không phải danh vọng, không phải tiền bạc, không phải nhà cửa, không phải đất đai… Bạn có nhận ra không, điều mà Con Người cần nhất chính là Con Người…

1. Đó là một buổi tối rất bình yên, cả nhà tôi đang cùng xem bộ phim truyền hình yêu thích thì chuông điện thoại reo. Mẹ nhấc máy. Chăm chú lắng nghe, nói “Vậy à, vậy à, ừ…”. Rồi đặt máy. Tôi thoáng thấy mẹ làm một việc rất lạ nữa – rút “giắc” cắm điện thoại. Rồi mẹ lại cùng bố con tôi xem phim. Đó là đêm cháy chợ Đồng Xuân. Bạn hàng hốt hoảng báo cho mẹ biết là lửa đã cháy đến sạp vải của nhà chúng tôi. Sau đó là những năm vay mượn, đầu tắt mặt tối, gây dựng lại từ đầu. Có lần tôi hỏi mẹ về tối hôm đó, mẹ trả lời êm ả: “Mẹ không muốn bố cuống lên rồi lao đến đó, nhỡ có làm sao…”. Cả cơ nghiệp lao đao, nhưng trong giây phút đó, mẹ chỉ nghĩ đến bố tôi.

2. Chị tôi dành dụm vốn liếng định mua một mảnh đất ở ngoại thành. Hẹn được với người ta mang tiền đến đặt cọc, chị vội vã gọi taxi. Dọc đường, chị bắt gặp một đoàn nam phụ lão ấu hớt hơ hớt hải bồng một cô bé bị trâu húc vẫy xe xin đi nhờ lên Hà Nội cấp cứu. Chị tôi lập tức bảo anh lái xe quay xe, đưa cô bé con, người mẹ, và cả chị thẳng về Hà Nội. Mẹ cô bé tê liệt vì sợ hãi, chỉ biết ôm con khóc ròng. Một mình chị lo toan cho cô bé vào phòng cấp cứu, nhập viện, thậm chí đóng luôn cả tiền viện phí khi biết người mẹ không có nổi 100 nghìn trong túi… Khi chắc chắn là cô bé an toàn, chị mới trở về nhà. Không bao giờ nhắc đến chuyến xe ấy tốn kém bao nhiêu, tiền viện phí thế nào, hay buồn vì mảnh đất ưng ý kia không kịp đặt cọc đã qua tay người khác. Và cứ đến Tết, nhà chị lại có thêm những người khách từ quê ra.

3 câu chuyện cuộc sống

3. Cha tôi là một người thành đạt, cha rất yêu công việc, đi sớm về khuya, mất ăn mất ngủ. Còn mẹ tôi, trong mắt mọi người, là một phụ nữ thật bình thường với những lo toan giản dị. Nhưng có lần cha nói với tôi rằng dù cha rất yêu thích công việc, nhưng cha không cần nó, cũng như cha cũng chẳng cần lắm nhà cửa, tiền bạc. Tất cả những gì cha cần là mẹ, có mẹ là cha có tất cả, kể cả những thứ rất quý giá, như là… chúng tôi.

Đôi khi bạn phải ngạc nhiên về những người mà bạn yêu quý. Sự an nhiên nơi tâm hồn họ. Những quyết định đơn giản mà quyết liệt. Sự bình thản của họ trước những thứ tưởng chừng rất quan trọng, nhưng lại không thật sự quan trọng. Cái cách mà họ tha thiết với con người. Giản đơn, nhưng mãnh liệt.

Nhưng hiểu được họ, bạn sẽ hiểu được niềm vui của thuỷ thủ đoàn khi nhìn thấy đất liền, của khách lữ hành khi nhìn thấy làng mạc, của nhà du hành vũ trụ qua khung cửa tàu nhìn thấy Trái Đất, của Robinson khi có được Thứ Sáu, nụ cười âu yếm của bất kỳ ai khi thấy một em bé sơ sinh. Cả việc tại sao, con người cứ mải mê tìm kiếm những nền văn minh ngoài Trái Đất… Và nỗi đau đớn khôn nguôi trào ra thành nước mắt và tiếng thét khi con người vì thiên tai, vì chiến tranh, vì bệnh tật, mà phải mất nhau trong cõi nhân gian…
Read More

Sao có thể khổ

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Tôi đã tìm một người thầy thông thái và đạo hạnh xin chỉ bảo:


– Vì sao những người lương thiện như con lại thường xuyên cảm thấy khổ, mà những người ác lại vẫn sống tốt như vậy?

Thầy hiền hòa nhìn tôi trả lời:

Sao có thể khổ

– Nếu một người trong lòng cảm thấy khổ, điều đó nói lên rằng trong tâm người này có tồn tại một điều ác tương ứng. Nếu một người trong nội tâm không có điều ác nào, như vậy, người này sẽ không có cảm giác thống khổ. Vì thế, căn cứ theo đạo lý này, con thường cảm thấy khổ, nghĩa là nội tâm của con có tồn tại điều ác, con không phải là một người lương thiện thật sự. Mà những người con cho rằng là người ác, lại chưa hẳn là người thật sự ác.

Một người có thể vui vẻ mà sống, ít nhất nói rõ người này không phải là người ác thật sự.

Có cảm giác như bị xúc phạm, tôi không phục, liền nói:

– Con sao có thể là người ác được? Gần đây, tâm con rất lương thiện mà!

Thầy trả lời:

– Nội tâm không ác thì không cảm thấy khổ, con đã cảm thấy khổ, nghĩa là trong tâm con đang tồn tại điều ác. Con hãy nói về nỗi khổ của con, ta sẽ nói cho con biết, điều ác nào đang tồn tại trong con.

Tôi nói:

– Nỗi khổ của con thì rất nhiều! Có khi cảm thấy tiền lương thu nhập rất thấp, nhà ở cũng không đủ rộng, thường xuyên có “cảm giác thua thiệt” bởi vậy trong tâm con thường cảm thấy không thoải mái, cũng hy vọng mau chóng có thể cải biến tình trạng này; trong xã hội, không ít người căn bản không có văn hóa gì, lại có thể lưng quấn bạc triệu, con không phục; một trí thức văn hóa như con, mỗi tháng lại chỉ có một chút thu nhập, thật sự là không công bằng; người thân nhiều lúc không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái…

Cứ như vậy, lần lượt tôi kể hết với thầy những nỗi thống khổ của mình.

Thầy gật đầu, mỉm cười, một nụ cười rất nhân từ đôn hậu, người từ tốn nói với tôi:

Thu nhập hiện tại của con đã đủ nuôi sống chính con và gia đình. Con còn có cả phòng ốc để ở, căn bản là đã không phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ, chỉ là diện tích hơi nhỏ một chút, con hoàn toàn có thể không phải chịu những khổ tâm ấy.

– Nhưng, bởi vì nội tâm con có lòng tham đối với tiền tài và của cải, cho nên mới cảm thấy khổ. Loại lòng tham này là ác tâm, nếu con có thể vứt bỏ ác tâm ấy, con sẽ không vì những điều đó mà cảm thấy khổ nữa.

Trong xã hội có nhiều người thiếu văn hóa nhưng lại phát tài, rồi con lại cảm thấy không phục, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị cũng là một loại ác tâm. Con tự cho mình là có văn hóa, nên cần phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngạo mạn. Tâm ngạo mạn cũng là ác tâm. Cho rằng có văn hóa thì phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngu si; bởi vì văn hóa không phải là căn nguyên của sự giàu có, kiếp trước làm việc thiện mới là nguyên nhân cho sự giàu có của kiếp này. Tâm ngu si cũng là ác tâm!

Người thân không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái, đây là không rộng lượng. Dẫu là người thân của con, nhưng họ vẫn có tư tưởng và quan điểm của riêng mình, tại sao lại cưỡng cầu tư tưởng và quan điểm của họ bắt phải giống như con? Không rộng lượng sẽ dẫn đến hẹp hòi. Tâm hẹp hòi cũng là ác tâm.

Sư phụ tiếp tục mỉm cười:


– Lòng tham, tâm đố kỵ, ngạo mạn, ngu si, hẹp hòi, đều là những ác tâm. Bởi vì nội tâm của con chứa đựng những ác tâm ấy, nên những thống khổ mới tồn tại trong con. Nếu con có thể loại trừ những ác tâm đó, những thống khổ kia sẽ tan thành mây khói.

Con đem niềm vui và thỏa mãn của mình đặt lên tiền thu nhập và của cải, con hãy nghĩ lại xem, căn bản con sẽ không chết đói và chết cóng; những người giàu có kia, thật ra cũng chỉ là không chết đói và chết cóng. Con đã nhận ra chưa, con có hạnh phúc hay không, không dựa trên sự giàu có bên ngoài, mà dựa trên thái độ sống của con mới là quyết định. Nắm chắc từng giây phút của cuộc đời, sống với thái độ lạc quan, hòa ái, cần cù để thay thế lòng tham, tính đố kỵ và ích kỷ; nội tâm của con sẽ dần chuyển hóa, dần thay đổi để thanh thản và bình an hơn.

– Trong xã hội, nhiều người không có văn hóa nhưng lại giàu có, con hãy nên vì họ mà vui vẻ, nên cầu chúc họ càng giàu có hơn, càng có nhiều niềm vui hơn mới đúng. Người khác đạt được, phải vui như người đó chính là con; người khác mất đi, đừng cười trên nỗi đau của họ. Người như vậy mới được coi là người lương thiện! Còn con, giờ thấy người khác giàu con lại thiếu vui, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị chính là một loại tâm rất không tốt, phải kiên quyết tiêu trừ!”

Con cho rằng, con có chỗ hơn người, tự cho là giỏi. Đây chính là tâm ngạo mạn. Có câu nói rằng: “Ngạo mạn cao sơn, bất sinh đức thủy” (nghĩa là: ngọn núi cao mà ngạo mạn, sẽ không tạo nên loại nước tốt) người khi đã sinh lòng ngạo mạn, thì đối với thiếu sót của bản thân sẽ như có mắt mà không tròng, vì vậy, không thể nhìn thấy bản thân có bao nhiêu ác tâm, sao có thể thay đổi để tốt hơn. Cho nên, người ngạo mạn sẽ tự mình đóng cửa chặn đứng sự tiến bộ của mình. Ngoài ra, người ngạo mạn sẽ thường cảm thấy mất mát, dần dần sẽ chuyển thành tự ti. Một người chỉ có thể nuôi dưỡng lòng khiêm tốn, luôn bảo trì tâm thái hòa ái từ bi, nội tâm mới có thể cảm thấy tròn đầy và an vui.

– Kiếp trước làm việc thiện mới chính là nguyên nhân cho sự giàu có ở kiếp này, (trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu). Mà người thường không hiểu được nhân quả, trồng dưa lại muốn được đậu, trồng đậu lại muốn được dưa, đây là thể hiện của sự ngu muội. Chỉ có người chăm học Phật Pháp, mới có được trí huệ chân chính, mới thật sự hiểu được nhân quả, quy luật tuần hoàn của vạn vật trong vũ trụ, nội tâm mới có thể minh tỏ thấu triệt. Để từ đó, biết làm thế nào lựa chọn tư tưởng, hành vi và lời nói của mình cho phù hợp. Người như vậy, mới có thể theo ánh sáng hướng đến ánh sáng, từ yên vui hướng đến yên vui.”

– Bầu trời có thể bao dung hết thảy, nên rộng lớn vô biên, ung dung tự tại; mặt đất có thể chịu đựng hết thảy, nên tràn đầy sự sống, vạn vật đâm chồi! Một người sống trong thế giới này, không nên tùy tiện xem thường hành vi và lời nói của người khác. Dẫu là người thân, cũng không nên mang tâm cưỡng cầu, cần phải tùy duyên tự tại! Vĩnh viễn dùng tâm lương thiện giúp đỡ người khác, nhưng không nên cưỡng cầu điều gì.

– Nếu tâm một người có thể rộng lớn như bầu trời mà bao dung vạn vật, người đó sao có thể khổ đây?

Vị thầy khả kính nói xong những điều này, tiếp tục nhìn tôi với ánh mắt đầy nhân từ và bao dung độ lượng.

Ngồi im lặng hồi lâu…xưa nay tôi vẫn cho mình là một người rất lương thiện, mãi đến lúc này, phải! chỉ đến lúc này, tôi mới biết được trong tôi còn có một con người rất xấu xa, rất độc ác! Bởi vì nội tâm của tôi chứa những điều ác, nên tôi mới cảm thấy nhiều đau khổ đến thế. Nếu nội tâm của tôi không ác, sao tôi có thể khổ chứ ?

Xin cảm tạ thầy, nếu không được người khai thị dạy bảo, con vĩnh viễn sẽ không biết có một người xấu xa như vậy đang tồn tại trong con!

Từ Đạo Tâm
Read More

Người gánh phân nghèo gặp Đức Phật trong ngõ hẻm

Góc Tâm Hồn Nhỏ - Khi Đức Phật tại thế, Ấn Độ vẫn còn nhiều tầng lớp giai cấp khác nhau. Trong đó, tầng lớp Thủ-đà-la (tiện dân) là những người nghèo hèn nhất, bị coi là dơ bẩn và xếp ngang hàng với súc vật, họ phải sống dưới đáy cùng của xã hội và không được tôn trọng như một con người.

Ở thành Xá Vệ có một “tiện dân” tên là Ni Đề. Ni Đề rất hiền lành và lương thiện, ngày ngày đều phải chùi dọn phân trong các nhà xí, làm những việc ‘bẩn thỉu’ mà không có ai muốn làm.
Một ngày, Đức Phật cùng với tôn giả A Nan đi trong thành Xá Vệ, đến một con hẻm nhỏ thì bỗng gặp Ni Đề. Lúc đó, Ni Đề đang quẩy một gánh phân đầy. Khi nhìn thấy Đức Phật, anh ta hoảng sợ tìm cách đi vòng để tránh phải gặp ngài. Nhưng vì con đường quá hẹp nên anh chỉ có thể cúi mặt xuống đường và thưa rằng: “Bạch đức thế tôn, thân con nhơ uế, xin đức thế tôn đừng lại gần kẻo mất đi sự thanh tịnh của ngài”.
Đức Phật liền tiến đến Ni Đề và nói: “Này Ni Đề, con có muốn xuất gia làm hòa thượng không?”

Người gánh phân nghèo gặp Đức Phật trong ngõ hẻm
Thuở ấy, tăng nhân và tu sĩ (tầng lớp Bà-la-môn) được coi là cao quý nhất trong xã hội, vượt trên cả hàng vương tôn hay quý tộc. Đó là chốn linh thiêng mà những kẻ tiện dân tầm thường như Ni Đề không bao giờ dám đặt chân vào.
Bởi vậy, Ni Đề bối rối trả lời: “Ngài là Đức Phật cao quý, còn con chỉ là kẻ hèn mọn, làm sao dám sánh với đệ tử của ngài?”
Đức Phật nói:
“Phật Pháp như nước sạch, có thể tẩy tịnh mọi điều dơ bẩn. Dù là bất kể thứ gì trên thế gian, một khi được tắm rửa trong Phật Pháp liền trở nên thanh tịnh.
Phật Pháp như lửa thánh, có thể đốt mọi thứ nhơ bẩn thành tro bụi. Dù đó là vật gì, một khi lửa thiêng chạm đến lập tức đều trở nên thuần khiết.
Pháp của Phật đối với chúng sinh là bình đẳng, không hề phân biệt giàu nghèo. Bất cứ ai có tâm tín Phật đều có thể tu hành và thoát khỏi bể trầm luân”.
Lời Phật dạy làm Ni Đề cảm động, anh vững tâm tu luyện và trở thành một đệ tử tinh tấn của ngài. Chẳng bao lâu anh đã đạt được trí huệ giác ngộ, chứng đắc quả vị A-La-Hán.
Thế nhưng việc Ni Đề được Phật cứu độ đã khiến những kẻ hợm hĩnh trong xã hội trở nên đố kỵ. Làm sao một kẻ tiện dân thấp kém lại được làm hòa thượng và hưởng bố thí của mọi người? Vì vậy mà bất cứ nơi nào Ni Đề đến, họ sẽ tránh xa; thấy Ni Đề ngồi chỗ nào, họ sẽ lau chùi như thể đó là nơi nhơ bẩn. Cuối cùng, khi cơn bất bình và giận dữ lên đến đỉnh điểm, họ tâu lên vua và nói rằng Đức Phật không thể xem Ni Đề như đệ tử.
Người gánh phân nghèo gặp Đức Phật trong ngõ hẻm
Vua hay tin ấy, bèn thân chinh đến hỏi chuyện Đức Phật. Khi chiếc xe ngựa đến cổng, vua phải bước xuống và đi bộ một đoạn. Bỗng ông nhìn thấy vị hòa thượng đang ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá lớn. Vua liền nói lời nhã nhặn: “Ta muốn gặp Đức Phật, ngài có thể vào trong thưa chuyện này không?” Vị hòa thượng đi xuyên qua tảng đá, khi trở ra lại xuyên qua tảng đá như đi trong không trung.
Khi vua gặp Đức Phật, ông đã bày tỏ sự kính trọng: “Bạch đức thế tôn, vị hòa thượng lúc nãy có một năng lượng siêu phàm hiếm thấy. Ngài có thể cho tôi biết cao danh quý tính của vị ấy không?”
Đức Phật mỉm cười: “Đó chính là Ni Đề, là người mà bệ hạ muốn hỏi ta. Ta độ nhân không phân biệt giàu nghèo, bởi tất cả chúng sinh là bình đẳng”.
Cuối cùng Đức Phật nói:
“Ví như trong hồ có hoa sen thơm ngát, chúng ta có nên vì bùn nhơ mà vứt bỏ đóa sen tươi đẹp đó không?”.
Theo Chánh Kiến
Hồng Liên biên tập
Read More
Góc Tâm Hồn Nhỏ - Từ tâm hồn đến trái tim

Copyright © 2017 - Góc Tâm Hồn Nhỏ - Từ tâm hồn đến trái tim ®